Chương 70 : Sau Khi Lừa Uống Bí Dược (2)
Ly Nguyệt tức giận nói. - Không thể nào tìm được ta.
Vưu Phi Nhi bình tĩnh khoát tay, hơi tự đắc nói:
- Ta đào lỗ đi lên từ mặt bên thềm đá nhà hắn.
- Ngươi thật đúng là…
Có đôi khi Ly Nguyệt hoài nghi người phụ nữ tóc vàng này căn bản không có bị ngốc.
- Đúng rồi, Tiểu Nguyệt Nguyệt, ngươi tới rất đúng lúc.
Vưu Phi Nhi kéo cánh tay cô gái tóc trắng qua, kéo đến trước bàn.
- Chờ một chút, chẳng lẽ ngươi lại muốn cho ta…
Sắc mặt của Ly Nguyệt thay đổi, giùng giằng, lại không có rút tay ra khỏi bàn tay của người phụ nữ tóc vàng.
- Ai nha nha, không nên lộn xộn.
Vưu Phi Nhi bưng lên một cái chén gỗ từ mặt bàn, đưa đến trước mặt cô gái tóc trắng.
Cô nhếch miệng cười, tự tin nói:
- Đây là bí dược ta mới nghiên cứu được, nhất định có thể trị liệu Hư Qủy Cảm Nhiễm, ngươi nhanh nếm thử.
- Ta mới không tin ngươi, ngươi khẳng định mình từng nếm qua, ngươi tin không?
Ly Nguyệt nghiêm nghị hỏi.
Cô mím chặt môi, vội vã nghiêng đầu về phía, cách xa chất lỏng màu tím không biết tên trong chén gỗ trước mắt.
- Ta từng thử qua, có thể là ta đã ăn nhiều bí dược, dường như không có cảm giác gì.
Vưu Phi Nhi nghiêng đầu một chút, có chút buồn bực, nói:
- Cho nên, ta cần một người tới nếm thử bí dược, xem có phản ứng gì?
Cô thấy cô gái tóc trắng không phản kháng, nói chắn chắc:
- Yên tâm, tuyệt đối không có độc.
- Trước đây, ngươi cũng nói như vậy, sau khi ta bị ngươi lừa uống bí dược, bị đau bụng một ngày, ngủ mê man hai ngày hai đêm.
Sắc mặt của Ly Nguyệt trắng bệch, bẻ ngón tay kêu răng rắc:
- Hai người bọn họ lại là tình huống gì?
- Ai nha nha! Những chuyện đó chỉ là một chút ngoài ý muốn, đều là một ít vấn đề nhỏ.
Vưu Phi Nhi vô tội chu cái miệng nhỏ lên, tròng mắt màu vàng óng không tự chủ ngước nhìn lên nóc nhà.
- Ngươi đừng lừa gạt nữa, ngược lại ta không dám uống loạn bí dược ngươi chế luyện.
Ly Nguyệt suy nghĩ tìm cách từ chối.
Cô rút khỏi bàn tay của cô gái tóc vàng, thật nhanh lùi về sau thật xa, phòng không cẩn thận bị lừa uống bí dược.
- Hừ… Thật nhỏ mọn.
Vưu Phi Nhi cố ý liếc mắt nhìn cô gái tóc trắng.
- Ngươi nhìn ta như vậy cũng không có tác dụng.
Ly Nguyệt tức giận nói.
- Hừ! Về sau không để cho ngươi uống bí dược nữa.
Vưu Phi Nhi nói lời uy hiếp giống như đứa bé.
Cô ngước cằm, uống sạch tên chất lỏng màu tím không biết trong chén gỗ.
- Ừng ực ực
Vưu Phi Nhi bẹp môi một cái, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nói:
- Dường như còn thiếu một chút gì đó, làm sao vẫn không có một chút phản ứng.
- Ngươi cũng không sợ ngày nào đó độc chết chính mình à?
Ly Nguyệt nâng trán, nói giọng khinh thường.
- Độc chết? Sẽ không đâu, ta có tính toán qua số lượng và thay đổi sinh sản của virus.
Bộ dáng của Vưu Phi Nhi khoát tay áo, như ‘Ta đây không nói đàu’.
Tiếp theo, cô dùng giọng nói sắc bén:
- Ta cũng chỉ có thể sống thêm 63 ngày, nếu có thể tự độc chết mình cũng rất tốt.
Ly Nguyệt nghe được có thể sống thêm bao nhiêu ngày, đã nhạy cảm kịp phản ứng.
- Đúng rồi, kém chút bị ngươi làm cho quên mất.
Cô vỗ cái trán, nhớ tới mình là tới làm gì.
- Ta? Ta không làm cái gì.
Vưu Phi Nhi ngơ ngác, nháy con ngươi màu vàng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền