Chương 75 : Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên, Muốn Đẻ Con (1)
Màn đêm buông xuống càng ngày càng sâu. Lúc này, Mục Lương đang uống lá trà Tinh Huy, chờ Ly Nguyệt trở về.
Mễ Nặc nằm úp xuống bàn, ngủ gục.
- Cộc cộc cộc…
Tiếng đập cửa vang lên.
Kẽo kẹt…
Mục Lương liếc mắt thấy cô gái tai thỏ vẫn còn đang ngủ rất ngon, đứng dậy mở cửa phòng.
Anh nhìn thấy cô gái tóc trắng, với một cô gái xa lạ đầu quấn đầy vải.
- Ly Nguyệt, mau vào đi.
Mục Lương ôn hòa cười tránh người ra.
Khi cô gái tóc trắng dẫn người đi vào nhà trọ, Kỳ Nhông Ba Màu cũng đã thông báo cho anh.
Dù sao, Tiểu Thải mới bị anh dùng ý niệm la rầy một phen, ai bảo nó hù cô gái tai thỏ.
Hiện tại, nó đã thu liễm khí tức toàn thân, ẩn nấp trong một cái hẻm nhỏ, yên lặng nằm đó.
- Ta đã trở về.
Gi ọng nói của Ly Nguyệt thanh lãnh như chú chim hót, mang theo một túi vải lớn đi vào phòng.
- Ngươi này là…? Cũng đi vào đi!
Mục Lương ôn hòa nhìn cô gái kia đang chập chừng không dám bước vào cửa phòng.
- Cái kia…
Vẻ mặt của Vưu Phi Nhi ngơ ngác, nhìn người đàn ông trước mắt tản ra khí chất ấm áp.
Con ngươi màu đen thâm thúy khó lường lại vô cùng hấp dẫn người, rất sạch sẽ, không có chán ghét, không có xa lánh, không có bài xích.
Trong nháy mắt bắn trúng trong đầu Vưu Phi Nhi, điền vào hình tượng nhiều năm trống rỗng: Người đàn ông tốt.
Trái tim của cô run lên, gò má bắt đầu ửng đỏ nhanh chóng, say mê.
Mà trước đây cô chưa bao giờ say mê nhìn người đàn ông khác như vậy.
- Người bạn này của ta, cô ấy hơi xấu hổ.
Ly Nguyệt liếc nhìn cô gái tai thỏ đang ngủ, thả nhẹ cước bộ.
Cô lại kéo xuống tấm vải trùm đầu của Vưu Phi Nhi, rồi lôi người vào trong phòng.
- Ai? Tình huống này?
Mục Lương có hơi bất ngờ, sao nhìn giống như bị bắt cóc tới vậy.
- Cô ấy có hơi không tỉnh táo, bình thường hành động, có thể hơi kỳ lạ.
Ly Nguyệt vừa nói, vừa tháo mặt nạ xuống, quơ quơ mái tóc dài màu trắng.
- Như vậy…
Mục Lương cái hiểu cái không trả lời lại.
Anh đứng dậy, cầm thịt nướng hơ nóng lại, thấp giọng hỏi:
- Các ngươi ăn tối chưa?
- Vẫn chưa.
Ly Nguyệt trả lời một cách tự nhiên.
Vưu Phi Nhi vác hai chiếc túi lớn, ngây người đứng ở một bên, con ngươi màu vàng óng len lén liếc nhìn Mục Lương thịt nướng, cảm thấy người đàn ông này thực sự rất có khí chất, rất đẹp trai.
- Bạn của ngươi?
Mục Lương bị một ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm, cảm thấy hơi khó chịu, nháy mắt với cô gái tóc trắng.
- Cô ấy tên là Vưu Phi Nhi, năm nay mười tám tuổi, tính cách có hơi không tỉnh táo.
Ly Nguyệt nhanh chóng giới thiệu về cô gái tóc vàng nữ.
Cô đi ra phía trước, bất đắc dĩ nói:
- Vưu Phi Nhi, bỏ đồ xuống đây đi.
- Ừ ah ah…
Bả vai của Vưu Phi Nhi hơi run, hơi quay đầu, ánh mắt rời khỏi cô gái tóc trắng.
- Ngươi không cần quá khẩn trương.
Ly Nguyệt nhìn Vưu Phi Nhi hoàn toàn không có tự nhiên, lần đầu tiên nhìn thấy bạn mình như vậy.
Hình dung giống như bị cái gì hút hồn vậy, ngơ ngác ngây ngốc.
- Anh ấy chính là người ta đã nói với ngươi: Mục Lương.
Ly Nguyệt giúp Vưu Phi Nhi bỏ đồ xuống, thuận tiện giới thiệu:
- Cô gái nằm ngủ bên kia tên là Mễ Nặc.
- Chào, chào ngươi.
Khuôn mặt Vưu Phi Nhi cười ửng đỏ, xấu hổ phát
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền