Chương 86 : Con Động Vật Thuần Dưỡng Cấp 6 Đầu Tiên
Hiện tại, mặc kệ Nguyệt Chủ có dụng ý gì, tinh thạch hung thú đã đến trong tay Mục Lương, đây là sự thật không thể chối cãi. - Đây…
Ly Nguyệt gật đầu.
Con ngươi màu trắng của cô hiện lên một tia lo lắng, há miệng muốn nói rồi lại ngập ngừng không nói.
- Ngươi muốn nói gì cứ nói đi.
Mục Lương có thể cảm giác được cô ấy đang do dự.
- Chính là… Nếu chúng ta cho nhiều người ở lại như vậy.
Ly Nguyệt rũ đầu xuống, giọng nói lạnh nhạt càng ngày càng nhỏ giọng:
- Tiểu Huyền Vũ khả năng có hơi… Quá chật.
Trước đây, cô vẫn còn ở mơ ước, nếu như Tiểu Huyền Vũ thu nhận thêm người mới, vậy chỉ cần thu nhận mười mấy người là đủ.
Chỉ là, cô gái màu trắng không nghĩ tới Mục Lương lập tức thu nhận hơn năm mươi người, hiện tại phía sau lưng Tiểu Huyền Vũ chỉ cỡ khoảng 1000m vuông, thu nhận nhiều người như vậy, hình như quá chật chội.
- Quá chật sao?
Mục Lương thấy buồn cười.
- Ta ta, ta không có ý gì khác.
Ly Nguyệt hốt hoảng, quẫy đôi tay, lo lắng Mục Lương hiểu lầm cô quá ích kỷ, hoặc ghét bỏ cô quản nhiều.
- Ta biết.
Mục Lương ôn hòa đưa tay xoa xoa đầu cô gái.
Hắn ngẩng đầu nhìn đồi núi cách đó không xa, khẽ cười nói:
- Tiểu Huyền Vũ sẽ trưởng thành rất nhanh.
- Sẽ trưởng thành rất nhanh? Có ý gì?
Đôi chân của Ly Nguyệt hơi chậm lại, khuôn mặt xinh đẹp có hơi mờ mịt.
Trưởng thành rất nhanh, cũng không có khả năng tăng gấp đôi kích thước cơ thể chứ?
- Rất nhanh ngươi sẽ biết.
Mục Lương đi nhanh về phía trước.
Vưu Phi Nhi vẫn đi theo ở phía sau, nhìn thấy Mục Lương đi xa được một đoạn, vội vã tiến lên góp mặt.
Cô nghi ngờ, nhỏ giọng hỏi:
- Tiểu Nguyệt Nguyệt, các ngươi đang nói cái gì vậy? Tiểu Huyền Vũ là cái gì?
- Rất nhanh, ngươi sẽ biết.
Ly Nguyệt học theo, nói một câu y chang anh.
- Cái gì đó? Ngươi cũng học được chơi trò thần bí.
Vưu Phi Nhi có chút không hài lòng, vểnh miệng.
Cô cảm thấy Ly Nguyệt đã thật sự thay đổi, hoàn toàn không có cảm giác thanh lãnh trước kia.
Trở nên đa sầu đa cảm, đồng thời cũng bắt đầu học xấu.
- Ngươi chuẩn bị sẵn sàng đi, chờ một chút ngươi nhất định sẽ kinh ngạc đến ngây người.
Con ngươi màu bạc của Ly Nguyệt hiện lên một tia giảo hoạt.
Vưu Phi Nhi buồn khổ, nghiêm mặt, nói:
- Ngươi nói như vậy, ta càng thêm tò mò hơn.
- Rất nhanh sẽ đến.
Ly Nguyệt lắc đầu.
Vưu Phi Nhi không tha, cứ hỏi:
- Rất nhanh là bao lâu?
- Ở phía trước.
Cái cằm trắng nõn như tuyết của Ly Nguyệt chỉ chỉ về phía trước.
- Phía trước? Ngọn núi nhỏ kia?
Vưu Phi Nhi nghi ngờ ngẩng đầu nhìn lại, nhìn thấy Mục Lương đang đứng trên gò núi phía trước.
- Các ngươi mau tới đây, chúng ta phải đi lên rồi.
Mục Lương quay đầu vẫy tay hô.
Liên tục tiến hóa hai lần động tĩnh nhất định sẽ khá lớn, vẫn nên đứng sau lưng Rùa Đen mới tương đối an toàn.
- Tới đây.
Ly Nguyệt dắt Vưu Phi Nhi chạy chậm đi qua.
- Tiểu Huyền Vũ, dậy đi.
Mục Lương dùng suy nghĩ trong đầu gọi Rùa Đen tỉnh lại từ trong giấc ngủ.
- Ngao ô ~~
Rùa Đen mê mang mở mắt ra, sau đó đã cảm nhận được khí tức thân thiết.
- Thật lớn!
Vưu Phi Nhi ngơ ngác nhìn Rùa Đen mở mắt.
Cô có hơi bị hù dọa không dám động.
- Cho chúng ta đi lên.
Mục Lương ra lệnh.
- Ngao ô ~~
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền