Chương 92 : Ta Tới Đón Các Ngươi
Đại trưởng lão hoảng sợ la to. - Ah…
Nguyệt Chủ liếc mắt đại trưởng lão đang tê liệt ngã xuống trên đất một cái, lại nhìn về phía man thú hoang cổ càng ngày càng gần.
Bà bắt đầu lôi kéo cô gái tóc đỏ đang ngồi chồm hổm ở trước người, bi thương nói:
- Phi Nhan, xem ra chúng ta không thể đến được Thành Huyền Vũ.
- Mẹ, cũng không sao.
Nguyệt Phi Nhan run rẩy thân thể, ôm chặt lấy Nguyệt Chủ, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào trong lòng mẹ mình.
- Đi.
Đạt Phổ níu lại Lợi Đinh, nhắm vào chân của man thú hoang cổ, chuẩn bị dự đoán chỗ chạy trước, tránh né từng điểm dừng chân.
- Oanh!
Chân của con thú khổng lồ hạ xuống, gió lớn cuốn qua.
- Không nghĩ tới, ngày hôm nay, lão nương sẽ chết ở dưới chân một con man thú hoang cổ.
Nguyệt Chủ buồn bã vỗ nhẹ phía sau lưng con gái mình, con ngươi màu xanh nước biển lóe ra hồi ức.
Chị hai, khả năng ta không đợi được ngươi mang chân tướng quay về.
10 giây đi qua… Hai mươi giây đi qua…
- Dừng, dừng lại?
Đạt Phổ đợi một hồi, cũng không thấy man thú hoang cổ nhấc chân.
- Hả?
Nguyệt Chủ bừng tỉnh lại.
Bà ngẩng đầu nhìn về phía man thú hoang cổ đã dừng lại, không tiến thêm nữa.
- Chào! Nguyệt Chủ, Nguyệt Phi Nhan, ta tới đón các ngươi.
Giọng nói sang sảng hào phóng, truyền đến từ trên đầu man thú hoang cổ.
- Giọng nói này là…
Nguyệt Chủ bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn thân ảnh quen thuộc đang đứng trên đỉnh đầu man thú hoang cổ.
Mục Lương nhảy xuống, phất phới rơi vào trước mặt Nguyệt Chủ, giống như cảnh tượng đêm qua.
Anh thú vị nhẹ nháy con mắt trái một cái, khẽ cười nói:
- Nghi thức nghênh tiếp này như thế nào?
-…
Mũi của Nguyệt Chủ hơi chua, con ngươi màu xanh nước biển xuất hiện một giọt nước
Lão nương thật sự cho rằng sẽ muốn chết như vậy, vẫn còn đang không cam lòng chưa từng được nếm trải cảm giác yêu đương, bản thân vẫn chưa từng sinh một đứa con gái… Đang lúc ảo não hối hận.
Ngươi đột nhiên nói cho ta biết, làm ra một động tĩnh lớn như vậy là tới đón người?
Nguyệt Chủ cắn môi một cái, khuôn mặt giãn ra, cười mắng:
- Mục Lương, ngươi đúng là một tên khốn kiếp.
Lúc này, bà kỳ quái phát hiện bản thân không có tức giận, ngược lại là một loại cảm giác mừng rỡ đến từ sống sót sau tai nạn.
- Mục Lương?
Nguyệt Phi Nhan nghe được giọng nói quen thuộc, vội vã thoát khỏi trong lòng Nguyệt Chủ.
Cô kinh hỉ nhìn chằm chằm bóng dáng quen thuộc trước mắt, lại cẩn thận từng li từng tí ngẩng đầu nhìn về phía man thú hoang cổ không động đậy.
- Ha ha ha… Thật sự bị hù dọa!
Mục Lương sang sảng cười rộ lên.
Hắn nghiêng đầu nhìn về phía đoàn người chạy như điên phía sau Nguyệt Chủ, cùng với đại trưởng lão té ngã trên mặt đất.
- Như thế nào đây? Ta giúp các ngươi rời khỏi, không được tức giận nha.
Khóe miệng của Mục Lương mỉm cười, giơ ngón tay cái lên nói:
- Không cần phải cảm tạ ta.
- Ai muốn cảm tạ ngươi?
Nguyệt Phi Nhan ngây thơ trừng mắt liếc hắn một cái.
Cô lau khóe mắt một cái, một tay chống vào eo, lên án nói:
- Ngươi cũng làm cho chúng ta rất sợ, ta kém chút cho rằng phải chết thật.
Cô gái tóc đỏ bị hù dọa lúc này hai chân vẫn còn mềm nhũn.
- Ta đang giúp các ngươi thích ứng trước một chút.
Mục Lương duỗi thẳng ngón tay cái, chỉ chỉ phía sau, tự hào giới thiệu:
- Nhận thức một chút, Tiểu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền