Chương 71 - Nghệ Thuật Ngôn Ngữ
Đúng như dự đoán.
Nhưng sau khi Đinh Thanh nói ra câu này, Trần Phúc Hán với dáng vẻ như phật Di Lặc hơi híp mắt lại, vẻ mặt xuất hiện biến hóa.
"Tống Vũ muốn thành lập khảo hạch KPI hiệu suất cao nhất."
"Muốn sử dụng các ý tưởng khoa học tài chính vào trong tập đoàn."
"Anh ta muốn tuyển dụng những nhân tài toàn diện có trình độ học vấn cao…"
…
Càng nghe Đinh Thanh nói, thân thể của Lục Bình cũng càng ngày càng thẳng. Anh quan sát chăm chú sắc mặt của ông lão kia, trái tim lại không ngừng đập mạnh.
"Nghệ thuật."
"Nghệ thuật ngôn ngữ."
Lục Bình thán phục.
Anh tỉ mỉ suy đoán lời nói và dụng ý của Đinh Thanh, mơ hồ ý thức được sai lầm của mình,. Anh muốn đặt trọng điểm thuyết phục Trần Phúc Hán ở trên sự chấn nhiếp và uy hiếp, nhưng nhược điểm chân chính của một trong mười hai đổng sự của tập đoàn vận tải Trung Hải này dường như lại nằm ở ‘hiện trạng’ và sự ổn định !
Đinh Thanh tập trung diễn đạt về vấn đề cuộc sống của Trần Phúc Hán có thể sẽ bị thay đổi!
…
Hơi thở của Trần Phúc Hán thoáng trở nên dồn dập, trên gương mặt vừa béo vừa già kia toát ra mồ hôi.
"Hán gia!"
"Ông trách tôi không thể nói lung tung, nhưng mà tôi cho ông biết, Viên Thái Bình đã gài một quả bom xung quanh mỗi một người bên cạnh ông ta."
"Ông chắc là còn nhớ, vào hai năm trước, tập đoàn vận tải Trung Hải xảy ra chuyện lớn. Tổng bộ Tào Môn phát hiện ra chuyện ăn cây táo rào cây sung! Một số thế lực đối nghịch Tào Môn đã thông qua con đường của chúng ta để buôn lậu từ Đông Nam Á đến Triệu Quốc…"
"Lúc đó tổng bộ đã rất tức giận!"
Đinh Thanh nói một chút về nội dung trước đó liền dừng lại. Anh lại chuyển lời nói sang một hướng khác.
Suy nghĩ của Trần Phúc Hán lại bị kéo về hai năm trước, vẻ mặt béo mập của ông lập tức thay đổi.
"Ông có biết, chuyện này là do ai thúc đẩy không?"
"Là ai?" Giọng nói của Trần Phúc Hán khàn khàn, hai tay buông thõng ở bên đùi.
"Anh Kiến An!"
Đinh Thanh nói ra từng câu từng chữ.
Lông tơ của Trần Phúc Hán lập tức dựng lên, trên người thoáng cái đã bị mồ hôi thấm ướt, ánh mắt nhìn về phía Đinh Thanh như hổ rình mồi.
"Nhưng anh Kiến An lại làm ra tất cả những chuyện này dưới sự cố ý thôi thúc của Viên Thái Bình, cũng chính là Viên Thái Bình đã loại bỏ tất cả sơ hở cho anh Kiến An, sau đó đẩy người chết thay đi lên."
Đinh Thanh nhìn về phía Trần Phúc Hán, chậm rãi nói ra.
Trần Phúc Hán yên lặng.
Trong phòng ngăn cách.
Mí mắt Lục Bình giật giật, hít một hơi thật sâu. Anh chỉ cảm thấy Đinh Thanh nắm bắt tiết tấu của cuộc nói chuyện này cực kỳ tốt. Anh có thể học tập được không ít thứ thông qua cuộc nói chuyện kia. Nếu như Đinh Thanh có thể làm cho tình báo đổi mới, không biết đối phương còn có thể làm được tới mức độ nào.
Phanh!
Tiếng súng giảm thanh vang lên.
Trong lòng Lục Bình run nhẹ, anh nhìn chăm chú dưới lầu. Sau khi vị thứ hai trong mười hai đổng sự - Bảo Quân được Trần Phúc Hán mời mang theo bảo tiêu xuất hiện, Đinh Thanh chỉ cười đứng lên, sau đó móc súng ra từ trong lồng ngực, giơ lên rồi lên bóp cò, họng súng hơi dương lên.
Thân thể Bảo Quân cứng lại tại chỗ, sống lưng lập tức phát lạnh.
Đồng thời, mi tâm của bảo tiêu đi theo sau lưng ông ta nhuốm máu, trợn mắt ngã xuống trên mặt đất.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền