Chương 763 . Thật Xin Lỗi Tiên Sinh!
Vị Phật gia thủ lĩnh Lan Môn đã sống trăm tuổi và từng có rất nhiều truyền kỳ này hiện tại trông có vẻ như già yếu hơn ba ngày trước rất nhiều. Trên người có hơi thở chết chóc quấn quanh, càng ngày càng nồng đậm.
Lục Bình lập tức thu hồi suy nghĩ, để Chu Nhĩ Vi buông cánh tay mình ra. Anh bước về phía trước một bước, đưa tay chỉnh lại tấm thảm trên chân Phật gia một chút, lại cười nói.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa rồi, Phật gia giống như là lần nữa ngủ thiếp đi.
Sau một hồi khá lâu, Phật gia chợt ngẩng đầu, ánh mắt vẩn đục nhìn về phía Lục Bình:
"Lục tiên sinh."
Bà thở hổn hển mấy hơi, cúi thấp đầu xuống:
"Tôi sắp phải chết…"
"Phật gia thọ tỷ nam sơn, hiện tại đang còn sớm."
Lục Bình biết hẳn là sắp rồi. Dáng vẻ của vị Phật gia này hiện tại khiến anh nhớ tới ông nội của mình. Lúc ấy, ông nội cũng không nguyện ý trút xuống một hơi cuối cùng, chờ đến khi người chú cuối cùng còn ở bên ngoài về đến nhà, gọi một tiếng "ba" thì ông liền không còn động tĩnh gì nữa. Hiện tại, Phật gia hẳn là chỉ còn lại một hơi cuối cùng, nhưng lại không nguyện ý trút xuống.
"Tôi để lại tất cả mọi thứ cho Đông Sinh."
"Còn phải… Còn phải nhờ Lục tiên sinh hỗ trợ…"
Phật gia chậm chạp dặn dò.
Trong từng lời nói, mỗi câu mỗi chữ đều đang cường điệu tầm quan trọng của Lão Mã. Bà đã giao lại toàn bộ vốn liếng và nội tình Lan Môn cho Lão Mã.
"Tôi đã biết."
"Xin Phật gia cứ yên tâm."
Lục Bình ôn hòa nói, anh đưa tay vỗ vỗ mu bàn tay bà lão sau đó đứng lên.
"Chúng ta đi vào trong đi, đừng đứng ở chỗ này nữa, ảnh hưởng tới người phía sau."
Lục Bình đón lấy ánh mắt của Lão Mã và Đỗ Bá Trọng, cười nói.
Lão Mã vẫn đẩy Phật gia như cũ, năm người đi vào bên trong trung tâm văn hóa Hồng Kông.
Trung tâm văn hóa tối nay là một bữa thịnh yến thực sự.
Bên trong đại sảnh âm nhạc, các bậc thầy nổi tiếng nhất thế giới đang diễn tấu các bản nhạc. Trong khu mỹ thuật thì trưng bày các bảo vật hiếm thấy và bảo vật quốc gia quan trọng. Tại viện ca kịch thì là sân khấu rực rỡ ánh đèn… Mỗi một hội trường đều là cảnh tượng mà dân chúng bình thường dù là nằm mơ đều khó mà trải nghiệm được.
"Đúng là hào phóng."
Đám phú hào quyền quý đi lại khắp nơi.
Nhân viên phục vụ xinh đẹp tuấn mỹ bưng khay cung kính đi lại giữa đám người.
Lục Bình tùy nhìn qua, khẽ cười nói.
"Chờ một chút."
Anh gọi một nhân viên phục vụ đi thoáng qua lại.
Trước xe lăn, Phật gia cúi đầu thấp xuống nghe vậy thì khẽ nhướng mày, nhưng không có động tác gì cả.
Lục Bình vươn tay bưng một cái ly đế cao lên, vẻ mặt buông lỏng, nhẹ nhàng lắc lắc cái ly, chất lỏng màu sẫm không ngừng đung đưa theo.
Lục Bình muốn đưa lên miệng nhấp một ngụm.
Chợt ——
Phật gia giống như là đã ngủ gật trước xe lăn bỗng nhiên vươn tay ra, bàn tay tái nhợt bất lực nắm thật chặt góc áo của Lục tiên sinh.
"Phật gia?" Lục Bình dừng động tác lại, ánh mắt ôn hòa nhìn về phía bà lão này.
Đối phương buông lỏng góc áo, không nói gì thêm, dường như lại một lần nữa chìm vào giấc ngủ.
Lục Bình giống như là đã phản ứng lại. Anh thu liễm cảm xúc trên mặt, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía nhân viên phục vụ trước mặt.
Vào lúc này, trên gương mặt của nhân viên phục vụ trẻ tuổi lập
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền