Chương 772 . Lục Bình Ra Mặt!
Hoắc Ứng Tương cảm thấy hơi kinh ngạc đối với biểu hiện bình tĩnh của Lục tiên sinh. Bởi vì thuyền đến cảng có ý nghĩa là đã đến một bước cuối cùng, mang ý nghĩa trận đánh cược này vô cùng hung hiểm, với lại cũng không lạc quan.
Không hổ là Lục tiên sinh.
Đã sớm phán đoán được điểm này.
Sắc mặt ông trở nên ngưng trọng, đứng thẳng người lên, không hề rời đi, tiếp tục đi về phía cha mình ở trước một cái bàn tròn khác.
"Ba."
"Nói." Hoắc lão gia tử trầm giọng đáp.
"Thuyền đã đến cảng."
Hoắc Ứng Tương đáp lại.
Giọng nói vừa vang lên, thân thể luôn vững như Thái Sơn của Hoắc lão gia tử đột nhiên chấn động, ánh mắt sắc bén ngưng tụ lại, nhìn thẳng về phía con trai mình.
“Ba đã biết.
"
Hoắc Ứng Tương gật đầu, khiêm tốn lui lại rồi rời đi.
So sánh với cha mình, Hoắc Ứng Tương càng có thể ý thức được tầm nhìn của Lục tiên sinh.
Chờ vị Hoắc tiên sinh kia rời đi một lúc, Lục Bình vẫn đang nhìn chăm chú vào màn hình đấu giá, lông tơ toàn thân bỗng dưng sắp vỡ, con ngươi trắng đen rõ ràng kịch liệt co vào.
"
?"
"!"
"!"
"Thuyền đã đến cảng?
"
Một câu nói như vậy đã điên cuồng chiếm hết bộ não của Lục Bình.
Còn không đợi anh có phản ứng.
Đúng lúc này, biến cố lần nữa xảy ra.
Chỉ nhìn thấy, trên hành lang trải thảm đỏ ở trước cửa, thư ký và quản gia của mười lăm vị đại lão còn lại cùng nhau xuất hiện. Trên gương mặt của mỗi người bọn họ đều lộ ra vẻ bất an.
Dựa vào lòng dạ của những người này, sao có thể khắc chế được cảm xúc trong trường hợp như vậy chứ.
Những người này xuất hiện, khiến cho hơn hai ngàn vị khách mời trong khán phòng đều lo sợ bất an theo.
"
Lão gia!"
"Văn tiên sinh!"
"Hà tiên sinh!"
"Quách tiên sinh!"
"Lão gia —— "
"Thuyền đã đến cảng!
"
Khu vực bàn tròn.
Mỗi một vị thư ký hoặc là quản gia đều nhẹ giọng nói bên tai các gia chủ vọng tộc.
Bầu không khí trong nháy mắt ngưng đọng lại.
Phản ứng của tất cả mọi người đều có biến đổi lớn.
Lục Bình nín thở, trên mặt mang theo nụ cười nhạt, quan sát mỗi một người ở đây: "
Xem ra, tốc độ nhận được tin tức của mình còn nhanh hơn những đại lão này một bước.
"
Thuyền đã đến cảng, điều này đại biểu cho ý nghĩa thực sự là quá sâu xa!
Lúc này.
Toàn bộ căn phòng đều lâm vào một khoảng yên tĩnh.
Trước bàn đấu giá, nhà đấu giá Trần Lương Linh sắp khóc rồi. Cô đang tiến hành đấu giá một món đồ cực trân quý, đó chính là một chiếc nhẫn kim cương đính hồng ngọc lên tới 25 Kara. Nhưng qua nửa ngày rồi mà vẫn không có một người nào kêu giá cả.
Phải biết, đây là bảo thạch có màu đỏ như máu chim bồ câu cực hiếm thấy, được cô cho rằng là cao trào của hội đấu giá!
"
Tôi trả một trăm triệu!"
Bầu không khí yên tĩnh chợt bị phá vỡ.
Trần Lương Linh lập tức nhìn lại theo tiếng, là Lục tiên sinh ngồi ở khu vực bàn tròn.
Cô đầu tiên là kinh hỉ, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy khẩn trương và khóc không ra nước mắt.
Bởi vì, sau khi vị Lục tiên sinh này báo giá, lại không có bất kỳ một người nào đuổi theo. Cái giá một trăm triệu này cách ước định mà bọn họ mong muốn còn kém rất xa.
Trần Lương Linh đành phải bắt đầu đếm ngược.
Chỉ nghe một tiếng " cạch ——
", người đấu giá gõ búa xuống!
…
"
Hô!
"
“Thì ra lúc hô lên một trăm triệu lại thoải mái như vậy sao?"
Lòng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền