ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Xem Hình Sự Trang Đại Lão, Tỷ Phú Quỳ Cầu Giúp Đỡ

Chương 777. . Giành Giật Từng Giây! Giết!

Chương 777 . Giành Giật Từng Giây! Giết!

Phía sau khu vực bàn tròn là vị trí ngồi của mấy người đi theo Lục tiên sinh.

Nương theo cuộc đánh cược đang không ngừng được thăng cấp, và sóng biển đang càng ngày càng kịch liệt… Phật gia luôn u ám và buồn ngủ giống như là đã ngủ đủ.

Chỉ nhìn thấy, bà ngáp một cái thật dài. ‌Làn da trắng trẻo lại lần nữa nhiễm lên một tầng hồng nhuận phơn phớt.

"Đông Sinh."

"Đông Sinh."

Phật gia ngồi thẳng người, liên tục gọi.

"Sư nương, người tỉnh rồi?!"

Lão Mã nhìn thấy sư nương có tinh thần, trên mặt lộ ra một tia vui mừng. Anh vội vàng tiến đến trước mặt, đáp lại.

"Có gì ăn không, ta đói rồi."

Phật gia sờ lên bụng, nói.

"Có!"

"Có!"

"Sư nương, chờ một chút."

Lão Mã nói ra.

Anh nhìn về phía nữ phục vụ cách đó không xa, vẫy vẫy tay. Không lâu sau, nữ nhân viên phục vụ lập tức đẩy xe đồ ăn đi tới gần.

"Đông Sinh, con nói cho ta nghe một chút đi, đã xảy ra chuyện gì."

Khẩu vị của Phật gia đã lâu rồi không có tốt như vậy.

Bà vừa nhai nuốt đồ ăn vừa hỏi thăm Lão Mã.

"À!"

"Ha ha ha…"

"Đông Sinh."

"Sư nương, Đông Sinh ở đây."

"Đời này của ta có thể nói là rất đáng giá. Trong khoảng thời gian cuối cùng này lại có thể nhìn thấy con, có thể nghe được tin tức về Sĩ Lâm. Trong đoạn thời gian cuối cùng này, còn có thể nhìn thấy điểm nút lịch sử như vậy!"

Sắc mặt Phật gia hồng nhuận phơn phớt, đôi mắt sáng tỏ. Bà nhìn chăm chú về phía Lục tiên sinh cách đó không xa.

Trước sô pha, Lục Bình ngưng động tác gõ tay vịn lại.

"Lão Hoắc." Anh kêu một tiếng.

Hoắc Ứng Tương hơi dừng lại, nhưng sau đó vẫn là cúi người xuống bên cạnh Lục tiên sinh.

Lục Bình đang muốn nói chuyện, ánh mắt mang theo ý cười chợt nhìn về phía Hà Sinh Nhạc của vọng tộc Hà gia Macao và Văn Thế Lập đến từ Văn gia Dương Thành ở bên cạnh.

"Văn Tiên sinh."

"Hà tiên sinh."

"Mời hai vị đến nơi khác nghỉ ngơi…"

Hoắc Ứng Tương chú ý đến động tác của Lục tiên sinh. Ở thời điểm này, đối phương không hề có một chút khách sáo nào nữa, bất kể người đối diện là gia chủ vọng tộc hay là thận phận gì đều như thế.

Lục Bình làm một tư thế mời, lạnh lùng nói.

Bên ngoài khán phòng.

Một đội ngũ bảo an áo đen của cơ quan bí mật chính phủ xông vào trong phòng.

Đám người xông vào mang theo chút mùi hương lạnh lẽo và máu tanh.

Đội ngũ vừa tiến vào đã ngay lập tức tập kết ở sau lưng Hoắc Ứng Tương, bảo hộ xung quanh Lục tiên sinh đang ngồi trước ghế sô pha.

Tốc độ của đội ngũ bảo an dưới tay Lý Dụ Đồng cũng không chậm.

Chỉ trong chớp mắt.

Hai bên bắt đầu giằng co ngay trước tầm mắt của hơn hai ngàn vị quyền quý và phú thương…

Họng súng đen ngòm đồng thời nhắm về phía đối phương.

"Làm cái gì vậy?!"

"Hoắc Ứng Tương, đây là cách cậu đối đãi với trưởng bối sao?"

Văn Thế Lập và Hà Sinh Nhạc đều đen mặt lại.

Bọn họ đều tức giận đứng dậy, sau đó đi tới ngồi xuống bên cạnh gia chủ vọng tộc Lý gia Lý Dụ Đồng.

"Hoắc tiên sinh."

"Xem ra, gia giáo của Hoắc gia vẫn nên được tăng cường thêm một chút."

Lý Dụ Đồng trầm ổn, nhìn về phía Hoắc gia lão gia tử, chậm rãi nói.

"Đứa nhỏ lớn rồi, cánh cũng cứng hơn."

"Lão Lý, tôi thay mặt nó xin lỗi ông."

Hoắc lão gia tử nắm chặt quải trượng, phóng khoáng nói.

"Ứng Tương."

"Làm cái gì vậy?"

"Mau bỏ súng xuống!"

Hoắc lão gia tử trầm giọng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip