Chương 796 . Đừng Khóc
"Thật nhàm chán…"
"Thật nhàm chán…"
"Thật nhàm chán…"
Ánh nắng buổi chiều chiếu vào trong văn phòng.
Thời tiết ấm áp khiến cho bầu không khí văn phòng bị bao phủ bởi một cảm giác buồn ngủ.
Trương Oánh Oánh dùng tay chống mặt, trong miệng không ngừng lẩm bẩm.
Ong ——
Điện thoại trước bàn đột nhiên rung lên.
Chỉ nhìn thấy, ánh mắt của cô gái một giây trước còn đang buồn bực ngán ngẩm một giây sau đã sáng lên, lập tức ngồi thẳng người dậy, nhanh chóng cầm di động tới trước mặt. Cô ấn mở màn hình, trông thấy là tin nhắn ưu đãi của một quán cà phê. Ánh mắt cô lập tức tối sầm lại, gương mặt trắng nõn bắt đầu trở nên giống như là cá ướp muối.
Cô lại nằm xuống lần nữa, đặt điện thoại sang bên cạnh.
Nhưng trong phút chốc, Trương Oánh Oánh lại lẩm bẩm:
"Được rồi, có thể rẻ hơn một chút cũng được."
"Cũng không tệ lắm."
Ba cái 9.9 tệ, tùy ý lựa chọn.
"Lưu lại trước đã, anh Bình chắc là sẽ thích."
Cô nói thầm.
"Ai!"
"Cũng không biết anh Bình lúc nào mới trở về, cả hôm nay không có một tin nhắn nào cả."
Trương Oánh Oánh lộ ra vẻ hơi tủi thân, không khỏi bĩu môi.
Thời gian của một buổi chiều bình thường nhoáng cái đã trôi qua. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ dần dần mờ đi, ánh hoàng hôn tràn ngập cả bầu trời.
Tòa thành thị trông như một khu rừng sắt này sắp được ánh đèn neon chói lọi bao phủ.
"Tan làm!"
"Tan làm rồi!"
Trương Oánh Oánh thở dài một cái, lẩm bẩm trong miệng.
Cô thu dọn đồ đạc trước bàn làm việc, đeo túi đeo chéo lên vai, uể oải đi ra bên ngoài công ty.
Đi ra từ trong thang máy, xuyên qua đại sảnh tầng một.
Ánh mắt cô tùy ý đảo qua quảng trường trước mặt, ánh mắt bỗng nhiên dừng lại. Ngay sau đó, đôi mắt bỗng nhiên trợn to, sau đó hốc mắt liền lập tức đỏ lên. Cô gái bắt đầu không ngừng khịt khịt mũi… Cô còn muốn thận trọng một chút, nhưng lại không nhịn được, lập tức chạy như điên về phía bóng người trước mặt.
…
"Lục tiên sinh, hành lý của ngài đã chuẩn bị xong."
"Ừm."
Bên trong xe con màu đen, Chu Nhĩ Vi đã tiến vào trạng thái thư ký, bắt đầu báo cáo công việc với Lục tiên sinh.
Lục Bình nghe vậy thì đáp một tiếng, không nói gì thêm, tiếp tục đọc tình báo.
"Lục tiên sinh, chúng ta hiện tại muốn đi đâu đây?"
"Ẩn mình ở giữa một quần thể thì phải tuân thủ nghiêm ngặt logic hành vi phù hợp với thiết lập nhân vật."
"Nhĩ Vi."
"Cô cứ nói đi?"
Giọng điệu Lục Bình bình tĩnh, trong lời nói mang theo chút chỉ điểm, hỏi ngược lại.
Chu Nhĩ Vi là một người phụ nữ cực kỳ thông minh, nghe vậy liền lập tức hiểu ra, sau đó vội vàng đáp:
"Nhân viên trong thời kỳ yêu đương đi công tác lâu ngày hẳn là nên cho bạn gái mình một bất ngờ."
"Cho nên, Lục tiên sinh chuẩn bị đi đón bạn gái tan làm sao?"
"Ừm." Trong giọng nói của Lục Bình không hề mang theo chút gợn sóng nào, chỉ gật đầu đáp.
"Tôi sẽ đi chuẩn bị cho Lục tiên sinh chút hoa tươi và quà lưu niệm."
"Không cần đâu."
Lục Bình tùy ý nói.
Xe lái về phía tòa nhà Xuyên Hòa. Chiếc vali lớn nhiễm đầy bụi được chuyển tới trước mặt Lục tiên sinh.
Lục Bình khoát tay áo một cái, đưa tay lần vào trong ngực, sau đó thay đổi thành cặp kính gọng đen.
Quảng trường trước mặt đang đắm mình trong ánh hoàng hôn. Trước mắt là một cảnh tượng cực kỳ bình thường, từng nhóm nhân viên tan làm lần lượt đi ra từ trong công ty.
Con đường phía sau
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền