Chương 811 . Anh Hôm Qua Ăn Hải Sản Sao?
Chu Nhĩ Vi đè suy nghĩ trong lòng xuống, tiếp tục cất bước.
Một bên khác, hai người đùa giỡn một hồi, cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Lục Bình chỉnh lại kính mắt, thở hổn hển mấy cái, cười nhìn về phía Cố Đại Thạch:
"Đại Thạch, anh trở về từ lúc nào vậy?"
"Nửa đêm hôm qua đến nơi."
"Vậy sao anh không ở nhà nghỉ ngơi thêm một ngày đã."
Hai người sóng vai hướng về phía tòa nhà.
"Không ngủ được, cảm giác nhàm chán. Tôi nghĩ là, dù sao tới công ty cũng không cần làm việc, cái cảm giác ngồi ở trước bàn làm việc xem TV, chơi game, giám sát các đồng nghiệp làm việc không phải là sảng khoái hơn so với việc ngồi một mình ở nhà hay sao?"
"Cũng đúng."
Cố Đại Thạch thao thao bất tuyệt, bởi vì đã lâu rồi không có gặp mặt cho nên cảm xúc của anh khá là hưng phấn.
Nghe anh so sánh như vậy, Lục Bình cười gật gật đầu.
Từ sau khi bữa tiệc từ thiện tại Hồng Kông kết thúc, những đồng nghiệp công ty đi công tác cùng lúc với Lục Bình đều lần lượt được thả về, để che đậy tính đặc thù của Lục tiên sinh.
Cạch ——
Cạch ——
Cạch ——
Vừa đến sảnh thang máy, Cố Đại Thạch lập tức bị một loạt tiếng giày cao gót có tiết tấu thu hút. Anh lập tức nhìn lại theo âm thanh, vừa nhìn liền không thể dời mắt.
"A Bình!"
"A Bình!"
Anh hạ giọng, dùng cùi chỏ không ngừng đụng vào Lục Bình:
"Nữ thần! Nữ thần không thua gì Lý tổng!"
Lục Bình cũng nhìn lại, trông thấy là Chu Nhĩ Vi đang đến gần. Anh tự nhiên rõ ràng, người phụ nữ như Chu Nhĩ Vi có sức hấp dẫn và khí chất như nào.
Quả nhiên, cô chỉ vừa đi vào trong thang máy, các đồng nghiệp công ty bốn phía mặc kệ là nam hay nữ thì đều cảm thấy tự ti về bản thân. Đám người không ngừng cúi đầu, dời ánh mắt đi chỗ khác.
Không chỉ do vẻ bề ngoài của đối phương xinh đẹp, mà còn do xuất thân của người bề trên.
Đây là sự chênh lệch giữa các sinh vật trong chuỗi sinh học.
Nếu như chỉ là dáng vẻ hoàn mỹ thì đám người tự xưng là tinh anh, lãnh đạo trong thang máy này đã sớm tiến lên bắt chuyện rồi.
Chu Nhĩ Vi không có biểu lộ ra chút cảm xúc nào, trùng hợp đúng ở trước một thang máy với Cố Đại Thạch và Lục Bình.
…
[ Tinh ——]
Cửa thang máy mở ra.
Đôi môi đỏ của Chu Nhĩ Vi khẽ nhếch, ưu nhã đi vào trong thang máy.
Lục Bình cũng cất bước theo, hàng loạt nhân viên xung quanh giống như là bị làm cho bừng tỉnh, lập tức nối đuôi nhau mà vào.
Trên gương mặt chất phác của Cố Đại Thạch lộ ra vẻ mừng thầm. Cho dù không thể làm cái gì, nhưng được đi thang máy cùng với một tuyệt đại giai nhân như này cũng là chuyện đáng mừng rồi.
Thang máy đông đúc dần hướng lên trên.
Lục Bình mang theo cặp công văn, nhìn về phía Chu Nhĩ Vi ở bên cạnh. Cô mặc một bộ quần áo thời trang cao cấp màu đen, cực kỳ có cảm giác thiết kế, đôi tất màu da bọc lấy cặp đùi ngọc hoàn mỹ khiến cho anh yêu thích không nỡ buông tay, dưới chân thì đi một đôi giày cao gót màu rượu vang.
Trong thang máy rất là chật chội.
Ánh mắt Lục Bình bình tĩnh, âm thầm đổi cặp công văn sang tay khác, đồng thời vươn một bàn tay về phía dưới.
Thân thể Chu Nhĩ Vi xiết chặt, cắn chặt lấy đôi môi đỏ.
Có thể cảm nhận được những móng tay kia đang in lên trên bắp đùi từng chút từng chút một, sau đó lại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền