Chương 814 . Trở Về Rồi.
Đương nhiên, không ai có thể biết được, người hoàn mỹ giống như trong định nghĩa như Chu Nhĩ Vi cũng sẽ có thời điểm giống như là sủng vật nhu thuận, bị đeo dây xích lên người.
Trần Định Quyên đè xuống nỗi sợ hãi thán phục, sau đó bước nhanh rời đi, nhẹ nhàng khép cửa phòng lại.
"Hô!"
Đứng ở trước cửa, Trần Định Quyên thở ra một hơi. Mặc dù không có ý tranh chấp gì cả, nhưng ở lâu trước mặt hai người kia sẽ khó tránh khỏi có một loại cảm giác xấu hổ khi cùng là phụ nữ.
…
"Lục tiên sinh đúng là coi trọng Lý tiểu thư."
Sau khi Lý Ngọc Trân nói một câu
" Lục tiên sinh đến."
Chu Nhĩ Vi liền cười nói.
Dứt lời, cô ưu nhã bưng ly hồng trà lên, nói:
"Sau khi tôi và Lục tiên sinh về Trung Hải…"
"Người đầu tiên Lục tiên sinh đến gặp chính là Lý tiểu thư."
Những nghi lễ quý tộc điển hình được cô thể hiện một cách nhuần nhuyễn.
Tôi và Lục tiên sinh?
Vẻ mặt Lý Ngọc Trân bình tĩnh, vẫn lạnh lùng như cũ, nhạy cảm bắt được hàm nghĩa cất giấu trong lời nói này.
Mặc dù xác định bản thân không có cảm xúc gì khác đối với vị Lục tiên sinh kia ngoài chuyện hợp tác, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy khó chịu.
Luôn có một loại cảm giác uất ức không nói nên lời ——
"Chỉ là do tôi ở gần, cho nên thuận đường mà thôi."
Lý Ngọc Trân bình tĩnh nói.
"Mấy ngày trước, tôi có nghe nói Chu tiểu thư đã làm kinh diễm các bên trong buổi dạ yến tại Hồng Kông, trở thành một viên minh châu lộng lẫy nhất."
"Hôm nay nhìn thấy, quả thật là như thế."
Lý Ngọc Trân cầm ấm trà lên, thêm trà cho mình, sau đó lại rót cho Chu Nhĩ Vi. Giọng điệu không nhanh không chậm.
Trong những lời nói đầu tiên là tán dương đối phương. Nhưng không lâu sau, môi đỏ khẽ nâng lên, ánh mắt sáng nhìn về phía Chu Nhĩ Vi, tăng thêm chút ngữ khí, tiếp tục nói:
"Chu tiểu thư, buổi dạ hội đêm đó, các bên đều bị kinh động, có vô số lời đồn."
"Những bước đi của Chu tiểu thư nhất định là vô cùng hung hiểm."
"Tôi muốn lấy trà thay rượu, kính Chu tiểu thư một chén này."
Dứt lời, Lý Ngọc Trân bưng chén trà lên.
"…"
Trong lòng Chu Nhĩ Vi tức giận. Buổi dạ hội đêm đó có thể nói là được ghi vào lịch sử. Cô chỉ là một cái bình hoa, ngồi ở trước chỗ ngồi, chỉ mơ hồ biết được chiến trận đang không ngừng gia tăng thông qua bầu không khí đang càng ngày càng khẩn trương ở xung quanh! Chuyện kia phải nói là cực lớn! Nhưng đừng nói là cô, hơn hai ngàn vị khách trong khán phòng kia có người nào mà không mơ hồ? Trận giao phong mạo hiểm kia chỉ rải rác ở giữa mấy người đánh cờ mà thôi.
Cho nên, câu nói này của Lý Ngọc Trân là đang ám chỉ cô chẳng qua chỉ là một cái bình hoa.
Suy nghĩ nhanh chóng lưu chuyển, gương mặt nở một nụ cười nhã nhặn xinh đẹp theo tiêu chuẩn cổ điển.
Cô cũng nâng chén trà lên, hướng về phía không trung một chút, nhấp vào một ngụm nhỏ, cảm khái:
"Đúng là vô cùng nguy hiểm."
"Tôi và Lục tiên sinh từng cùng bị vây ở bên trong xe."
"Trận chiến bên ngoài phải nói là mãnh liệt hệt như là chiến tranh."
"Pháo đạn không ngừng rơi xuống như là mưa, nào chỉ có một vị tông sư cổ võ ra đi? Trận chiến tranh kia phải nói là cực kỳ hiểm, vượt xa tưởng tượng của tôi…"
Chu Nhĩ Vi tựa như là không có phát hiện ra đao ẩn giấu trong lời nói của Lý Ngọc Trân, cô nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền