Chương 82 - Giết!
Ngay sau đó.
"A lô?" Một giọng nói âm u và cảnh giác, giống như là quạ đen đang khóc tang vang lên.
"Tôi là Cổ Thủ Đông."
Ông lão trầm giọng nói.
"Xảy ra chuyện rồi!"
"Đinh Thanh sa sút tinh thần đều là giả, cậu ta đã âm thầm lên hệ với mười vị đổng sự, đoạt lấy vị trí của Tống Vũ. Viên Gia bảo ông dẫn đội —— "
Ông lão hơi dừng lại, ánh mắt thay đổi, nói ra từng câu từng chữ:
"Chặn đánh Đinh Thanh!"
"Toàn bộ thế lực của Đinh Thanh đều ở —— "
"Hiện tại liền xuất phát! Chú ý, trước khi hành động nhớ bảo người ta tắt hết tất cả thiết bị truyền tin, bao gồm cả ông, Viên Gia nghi ngờ trong số các người có nội ứng!"
"Ngoài ra, để tránh tổng bộ can thiệp và kết thúc mệnh lệnh, trong lúc hành động, cho dù là Viên Gia hay là tôi liên lạc với ông thì ông đều không thể nhận điện thoại!"
"Có nghe hay không?!"
Ông lão hỏi.
"Đã biết!" Đầu bên kia điện thoại trầm mặc chốc lát, lập tức lời ít ý nhiều mà đáp.
Ông ta không có nghi ngờ.
Một mặt là vì chắc hẳn chỉ có mỗi Viên Gia là biết rõ số điện thoại kia của mình; mặt khác, trên giang hồ không ai không biết Cổ Gia trung thanh đối với Viên Gia như nào.
Cuộc điện thoại kết thúc.
Cổ Gia tiếp tục gọi cuộc điện thoại thứ hai.
…
"Gấp cái gì!"
Trên chiếc Mercedes S màu đen, ánh mắt Viên Thái Bình tối sầm, đột nhiên gầm lên với Tống Vũ.
"Cha sẽ dạy cho con bài học cuối cùng, người sống mới có thể làm đại lão."
"Người chết thì mọi chuyện đều tan biến."
Viên Thái Bình buông lỏng giọng điệu, trầm giọng nói.
Ông ta kinh doanh cả đời, một cuộc bỏ phiếu sao có thể tước đoạt quyền hành của ông ta được? Chỉ cần Đinh Thanh chết rồi, Tống Vũ vẫn có thể tiếp tục ngồi lên vị trí kia.
Quy tắc chung ở tổng bộ, vốn cũng là dưỡng cổ.
Nguyên nhân phía trên hiện tại chưa thông báo cho ba chi nhánh còn lại chính là đang chờ đợi kết quả cuối cùng.
"Điện thoại đưa cho tôi."
Viên Thái Bình nói.
Chiếc điện thoại kiểu cũ, Viên Thái Bình ấn xuống một dãy số, đây là lực lượng tinh nhuệ nhất dưới tay của ông ta, gồm những đội ngũ chiến đấu hàng đầu.
Bất kỳ người nào trong đội ngũ đều có tố chất của lính đặc chủng.
[ Tút ——]
Điện thoại đổ chuông.
[ Tút ——]
Viên Thái Bình vẫn trấn định như cũ.
Nhưng sau khi tiếng tút thứ ba vang lên, Viên Thái Bình bỗng híp mắt lại.
Một phút đồng hồ sau, tiếng nhắc nhở không có người nhấc máy vang vọng ở bên tai, một loại cảm giác kinh hoảng mất khống chế đang dần dâng lên ở trong lòng vị đại lão cả đời oai phong một cõi này.
Trong lòng Viên Thái Bình hơi kinh nghi, nhưng trên mặt lại không lộ ra chút cảm xúc nào.
Sau khi cúp điện thoại, ông ta lại gọi một cuộc khác.
Nhưng vẫn không có người nghe.
Ông ta đổi một dãy số khác, không có người nghe.
Không có người nghe!
Không có người nghe!
Sắc mặt Viên Thái Bình thay đổi, ông ta đã hoàn toàn mất liên lạc với đội ngũ tiên phong mà mình tự hào nhất! Đây là điều không nên, phải biết rằng, ngay từ lúc đội ngũ tuyển chọn và thành lập, ông ta đã đặt ra những tiêu chuẩn nghiêm ngặt, dựa theo yêu cầu, nhất định phải có người túc trực ở bên cạnh điện thoại 24/24, điện thoại phải được kết nối sau tiếng tút thứ ba.
"Không có chuyện gì."
"Nhất định không có chuyện gì."
Viên Thái Bình bắt lấy điện thoại, gọi cho những thủ hạ còn lại của mình.
Giống
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền