Chương 100 : Có Người Đến
Bịch.
Xương gà cắm sâu vào bên trong khung cửa gỗ, hắn ta hài lòng gật đầu.
"Ngươi cũng đã nói qua, lỡ như thuộc tính của hắn không phải giữ gìn thì sao?"
Khâu Phi Bằng hỏi.
"Phùng Thất đánh lén Khâu bang chủ cho nên mới cướp được Thiết Chưởng Bang, chỉ huy các ngươi làm việc, phương pháp hắn dùng cũng chỉ là loại thủ đoạn uy hiếp bang chủ vô cùng thấp kém. Hiện tại thủ hạ của hắn chẳng qua chỉ là ba năm trăm người mà hắn không thể nào khống chế hoàn toàn, chúng ta chỉ cần tùy tiện ra tay là có thể phá hủy toàn bộ mọi chuyện hắn làm. Hắn không dám chọc vào người của tam môn ngũ phái cùng một lúc, trừ phi hắn không muốn lăn lộn trên thế giới này nữa."
Phùng Cửu láo liêng nhìn khắp nơi:
"Khâu công tử, Thiên Ma chỉ cần lời nói và hành động phù hợp với thuộc tính của bản thân, chứ không phải đồ ngu. Khuyết điểm lớn nhất của Phùng Thất chính là quá tự cao, luôn cho rằng bản thân có thể khống chế hết tất cả mọi thứ, nếu không phải hắn tự cao thì Phùng gia cũng không đến mức rơi xuống tình cảnh này, đúng không? Nếu Khâu công tử thật sự không yên tâm thì chúng ta hoàn toàn có thể đổi một chỗ né tránh khác..."
"Cửu tiên sinh nói gì thế, chờ Hà chủ sự về rồi lại thấy chúng ta rời đi, vậy sẽ đánh giá chúng ta như thế nào đây?"
Khâu Phi Bằng xấu hổ nói.
"Ta đã nói rồi, tìm đại một chỗ nào đó trong Lư Dương Thành trốn đi, làm việc cũng sẽ linh hoạt hơn rất nhiều, muốn đi thì đi, muốn ở thì ở, còn có thể phá hư chuyện của Phùng Thất bất cứ lúc nào. Là ngươi cứ nhất quyết muốn tìm đồng minh gì đó, kết quả lại vì mặt mũi, muốn chạy cũng chạy không được..."
Phùng Cửu trào phúng cười nói, đột nhiên, sắc mặt của hắn ta chợt thay đổi, nhanh chóng lao ra ngoài cửa:
"Không xong, có người đến, đi mau."
"Ai chứ?"
Khâu Phi Bằng sửng sốt, bên ngoài đã vang lên đủ loại âm thanh tạp nham, tiếng binh khí va chạm, tiếng la hét. ...
"Đinh Vạn Kiệt, ngươi điên rồi, các ngươi dám tấn công Thần Quyền Môn?"
"Giết, không được để một tên ác đồ nào chạy thoát."
"Cửu ca, bạn bè cũ gặp mặt, sao không chào hỏi tiếng nào hết vậy, ngươi đang định chạy đi đâu đó?"
"Các cục cưng đáng yêu của ta, vì sao lại cầm đao chỉa về phía ta chứ? Ngoan nào, buông đao xuống, để ca ca nếm thử mùi vị máu tươi của các ngươi..."
...
"Phùng Thất!"
Nghe được giọng nói làm người ta sợ hãi của Đỗ Cách, Hàn Tá đột nhiên đứng bật dậy, tức giận nói:
"Cái tên Phùng Cửu ngu xuẩn này, biết ngay là không thể tin tưởng hắn ta mà, tứ công tử, Nghiêm đường chủ, chúng ta đi mau."
"Sao có thể thế được? Hà chủ sự không thể nào bán đứng chúng ta được."
Khâu Phi Bằng nói.
"Bên ngoài có người của Cái Bang, chỉ e là Hà chủ sự đã chết rồi."
Hàn Tá vội la lên:
"Đi thôi, tứ công tử, lão Nghiêm, nghĩ cách lao ra ngoài, tam tiểu thư đi mời Đồng môn chủ, chỉ cần giữ lại núi xanh, sợ gì không có củi đốt chứ."
"Chết rồi? Hà chủ sự là người của Thần Quyền Môn..."
Khâu Phi Bằng lộ ra vẻ mặt khiếp sợ.
"Tứ công tử, đừng lo nhiều chuyện như thế, nếu không đi sẽ không còn kịp nữa."
Hàn Tá kéo cánh tay của Khâu Phi Bằng, kéo hắn ta phóng ra ngoài cửa sổ.
Nhưng vừa ra khỏi cửa, sắc mặt của mọi người lại càng trở nên khó coi hơn.
Tình cảnh trong sân hiện tại chính là một cuộc tàn sát nghiêng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền