ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 55 : Chết Chưa Đủ Nhanh

Tính ra thì Phùng Thất đã cứu hắn ít nhất ba lần...

Lần nào cũng là liều mạng để bảo vệ hắn!

Giả sử đổi lại là hắn, cũng dùng ám hiệu tìm được đồng bọn của mình, từ khoá cũng là 'bảo vệ', nhưng hắn thật sự có thể làm đến bước này sao?

Vương Tam nhìn bóng lưng Đỗ Cách, yên lặng thở dài một tiếng. tuy rằng Phùng Thất có chút cường thế, nhưng là thật tâm thật ý muốn hợp tác với mình. ở trong thế giới mô phỏng lại đi tín nhiệm một người xa lạ nhanh như vậy, cũng không biết hắn là thông minh hay là ngốc nữa?

Có lẽ thật sự có thể buông bỏ định kiến, cùng hắn hợp tác vượt qua thế giới mô phỏng lần này. Từ khóa của hai người có thể nói là có sự tương tác hoàn hảo, nếu phối hợp tốt thì chưa chắc là không thể không cùng nhau bay lên top 10.

Nhưng đáng tiếc, Phùng Thất lộ tẩy quá sớm, nếu không phải hắn biến mình thành mục tiêu sống, Phùng Trung cũng sẽ không dẫn người của Thiết Chưởng bang ra tay với họ...

Mà thôi, nếu không có hắn thì mình có lẽ sẽ bị Phùng Trung đào thải một cách không có chút phòng bị nào.

Nghĩ đi nghĩ lại, Vương Tam lại thở dài một tiếng. Thôi, đi được tới đâu hay tới đấy. Có thể gặp được một đối tác đơn thuần như vậy là may mắn của hắn, dù cuối cùng không thể lấy được top 10 thì cũng coi như không đi uổng chuyến này. ...

Phùng Thế Nghĩa không nói gì, cũng không để ý tới tên đệ tử đích truyền đang quỳ trên mặt đất. Hắn biết chuyện này cũng không thể trách đám đệ tử này được, ngay cả hắn cũng không hề phòng bị Phùng Trung. Phùng Trung nguỵ trang quá tốt, căn bản nhìn không ra sơ hở.

Tên đệ tử đích truyền còn lại thì đã đi tới phòng Phùng Trung điều tra tình huống.

Giữa đống thi thể, Phùng Vân Kiệt tiếp tục co ở trong góc phát run, thậm chí quên cả việc băng bó vết thương của mình, bất lực giống như một đứa trẻ.

Trong lúc nhất thời, cả hành lang chìm trong im lặng.

Một lát sau, tên đệ tử đi dò xét phòng của Phùng Trung trở về, hắn nhìn Phùng Thế Nghĩa, lắc đầu:

"Nhị gia, Phùng Trung chạy rồi."

Cho dù đã sớm biết kết quả này, sống lưng thẳng tắp của Phùng Thế Nghĩa vẫn trong nháy mắt cụp xuống, hắn thất hồn lạc phách nhìn về phía Đỗ Cách.

"Thất tiên sinh, Phùng gia xong rồi."

"Không hoàn toàn."

Đỗ Cách lắc đầu.

"Nhị đương gia, chúng ta còn có cơ hội."

"Cơ hội gì?"

Giọng của Phùng Thế Nhân khàn khàn, mắt lại sáng kinh người. Hắn như một kẻ sắp chết bắt được cọng rơm cứu mạng, nhìn chằm chằm Đỗ Cách với vẻ mặt đầy khát vọng.

"Thiết Chưởng bang chưa chắc sẽ đế tập kích Phùng gia vào ban đêm."

Đỗ Cách nói.

"Thứ nhất, họ cách Phùng gia tương đối xa. Thứ hai, họ cần phải đi kiểm chứng sự tồn tại của Thiên Ma rồi mới có thể phái người đến Phùng gia. Nhận được một phong tình báo kỳ lạ không biết thật hay giả liền đi diệt cả nhà người ta. Nếu Khâu Nguyên Lãng ngu xuẩn như vậy thì Thiết Chưởng bang cũng không phát triển như bây giờ."

"Vậy nên nếu bây giờ chúng ta chạy về thì vẫn còn kịp để sơ tán Phùng gia?"

Phùng Thế Nghĩa kích động đến phát run.

"Sao phải đi về?"

Đỗ Cách cười.

"Đã đến mà không tặng quà ra mắt thì thất lễ quá. Đêm nay đẹp như vậy, nếu Thiết Chưởng bang có thể đến tập kích chúng ta, vậy sao chúng ta không thể tập kích ngược lại bọn chúng?"

"..."

Phùng Thế Nghĩa ngây ngẩn, hắn nhịn xuống lửa giận

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip