ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao

Chương 537. Thời gian hồi tố

Chương 537: Thời gian hồi tố

Lộc Nam Ca đột ngột mở mắt.

“Suỵt... sao đầu mình cứ như bị cửa kẹp thế này?” Cô xoa xoa thái dương đang sưng đau, tầm mắt bị bao phủ bởi một màu hồng trắng nhạt. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ kính và lớp rèm voan trắng khẽ lay động, chậm rãi tràn vào phòng, cắt không gian thành từng vệt sáng rõ rệt. Những hạt bụi li ti lười biếng xoay tròn trong không trung... Mọi thứ quen thuộc đến mức giống như một giấc mơ quá đỗi tinh xảo, khiến lòng người không khỏi hoảng hốt.

Cô chống đỡ cơ thể hơi bủn rủn ngồi dậy, ánh mắt theo bản năng liếc về phía tủ đầu giường — Ngày 25 tháng 6 năm 2055, 7 giờ 03 phút sáng. Đó là ngày công bố điểm thi đại học, và cũng là... một ngày trước khi cô cùng bố mẹ gặp tai nạn xe cộ.

Cô ngây người nhìn dãy số đó, đầu óc trống rỗng. Sau đó, như để xác nhận một sự thật phi lý nào đó, cô giơ tay tự nhéo mạnh vào đùi mình một cái: “Á!” Cơn đau khiến cô nhăn mặt — Không phải là mơ.

Nhưng tại sao... ký ức của cô vẫn còn? Mùi hôi thối của thây ma, tiếng gầm rú, mùi khói súng không bao giờ tan trên những đống đổ nát, và cả những người đồng đội sát cánh chiến đấu... Tất cả những hình ảnh đó đang va đập mạnh vào dây thần kinh của cô.

Theo bản năng, cô giơ tay lên, năm ngón tay nắm hờ vào hư không. Gió không hề nổi lên. Lòng bàn tay trống rỗng, chỉ có luồng không khí mát lạnh lướt qua da thịt. Cô nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận sức mạnh tinh thần, nhưng lại thấy nhận thức tinh thần im lìm như biển sâu... Dị năng... biến mất rồi!

Lòng ngực bỗng chốc trống trải, cô tung chăn, chân trần bước xuống sàn nhà hơi lạnh, muốn đi ra ngoài xem bố mẹ, anh trai và em trai... Ngay khoảnh khắc cô đứng dậy, đầu ngón tay vô tình chạm phải một vật nhỏ cộm lên dưới tấm ga giường.

Cô cúi đầu theo bản năng, một hạt giống to bằng hạt đậu đen, toàn thân xanh biếc như ngọc đang nằm trên ga giường. Ánh sáng chiếu vào nó, tỏa ra một lớp huỳnh quang cực kỳ mờ nhạt.

Hạt giống của Cành Cành? Nhịp thở của Lộc Nam Ca tức thì ngưng trệ.

“Xè xè... xè xè...” Một tràng âm thanh nhiễu điện quen thuộc đột ngột vang lên trong đầu. Ngay sau đó, một giọng điện tử hoạt bát đến mức hơi đáng đòn reo hò nhảy ra, một quầng sáng xuất hiện trước mắt cô.

“Kí chủ! Chào mừng cô đã về nhà... Thế nào thế nào? Có bất ngờ không? Có ngạc nhiên không? Có rớt cằm luôn không!”

“Hữu Hữu?” Lộc Nam Ca suýt chút nữa nhảy dựng lên khỏi giường: “Chẳng phải bạn nói Cành Cành sẽ bị đưa đi, mọi người đều sẽ mất trí nhớ, bạn chỉ có thể lén lút nhìn tôi thôi sao? Bây giờ... chuyện này là thế nào?”

“Khụ khụ!” Hữu Hữu hắng giọng một cái rõ to dù nó chẳng có cổ họng, giọng điệu không giấu nổi sự đắc ý.

“Nam Ca! Về tất cả những gì cô đang thấy trước mắt, xin hãy... nhất định phải ghi công cho hệ thống thông minh tuyệt đỉnh, vì quyền lợi của kí chủ mà tranh luận đến cùng, thậm chí không tiếc lật bàn... à không, chỗ chúng tôi không có bàn... tóm lại là hệ thống anh dũng không sợ hãi là tôi đây!!”

Nó cố tình dừng lại, bay vòng quanh Lộc Nam Ca, cả quầng sáng tỏa ra khí thế “mau khen tôi đi, mau khen tôi đi”...

Lộc Nam Ca bật cười: “Vậy thì mời hệ thống anh dũng không sợ hãi của tôi nói chi tiết hơn xem nào!”

Hữu Hữu hớn hở: “Dễ nói thôi, ai bảo

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip