Chương 547: Một nhóm quỷ ngốc nghếch
“Vẫn cứ là A Dã nhà mình tâm lý nhất, biết thương xót anh trai, chẳng bù cho cái lũ các người...!” Hạ Chước hừ hừ hai tiếng với đám người Cố Kỳ.
“Thôi bỏ đi, chấp nhặt với các người làm gì, suy cho cùng trong thế giới của loài quạ, thiên nga cũng là một cái tội!”
Vừa nói anh vừa cúi người xuống. Những người bên cạnh như Thời Tự, Cố Kỳ, Quý Hiến, và ngay cả Trì Nhất vốn điềm tĩnh ít nói, cũng như đã hẹn trước mà đồng loạt cúi thấp người.
Khóe môi Thời Tự khẽ nhếch lên, giọng nói đầy vẻ trêu chọc: “Hiếm lắm đấy nhé, hôm nay A Dã nhà ta lại chịu cho ôm. Cơ hội ngàn năm có một này mà bỏ lỡ thì chắc phải hối hận cả năm trời mất.”
Lộc Bắc Dã như đã dự liệu từ trước, cậu bé buông đôi tay đang nắm chặt Lộc Tây Từ và Trì Nghiên Chu ra, hơi dang rộng đôi cánh tay ngắn ngủn. Khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn căng ra, cố gắng duy trì vẻ nghiêm túc.
Nhưng trong đôi mắt to tròn ấy lại hiện rõ vẻ nghiêm túc kiểu: “Cháu chuẩn bị xong rồi, mọi người tới đi.”
Lộc Tây Từ lên tiếng: “Để anh điều phối cho, mọi người xếp hàng đi. A Dã nói rồi, mỗi người chỉ được ôm một cái thôi, nắm bắt thời gian nhé, chỉ một cái thôi đấy.”
Hạ Chước ngơ ngác: “Cái gì??? Mấy người nhường chỗ cho tôi với chứ! Tính theo thứ tự trước sau, theo độ sâu đậm của tình cảm, hay theo mức độ khóc lóc thảm thiết, chẳng lẽ người đầu tiên không phải là tôi sao?”
Anh vừa nói vừa chỉ vào hốc mắt vẫn còn đỏ hoe của mình.
Cố Kỳ đáp lại: “Đều là người một nhà cả, đừng có so đo thứ tự trước sau với những người quan trọng!”
Hạ Chước cạn lời: “Lần cuối cùng tôi cạn lời như thế này là vào lần trước!”
Quý Hiến đón lấy Lộc Bắc Dã từ tay Cố Kỳ, bồi thêm một câu: “Người một nhà cả, đều là anh em ruột khác cha khác mẹ, đừng tính toán nhiều thế. Các cụ bảo rồi, chịu thiệt là phúc!”
Hạ Chước lườm nguýt: “Thế thì cậu hưởng phúc nhiều vào, anh trai chúc cậu phúc như Đông Hải!”
Lộc Nam Ca và Cố Vãn đứng cách đó không xa, nhìn thấy cảnh này thì không nhịn được mà nhìn nhau cười.
Cố Vãn thốt lên: “Đúng là một lũ trẻ con!”
Cảm giác u ám đè nặng trong lòng từ lúc tỉnh dậy đến giờ, bỗng chốc bị sự náo nhiệt sống động và quen thuộc này xua tan đi không ít.
Vì ngoại hình và khí chất của cả nhóm quá nổi bật, cộng thêm những hành động gây chú ý, người qua đường không khỏi ngoái nhìn.
Thậm chí có vài người trẻ tuổi bạo dạn còn định tiến lại gần xin phương thức liên lạc.
Để tránh những sự chú ý không cần thiết, họ dứt khoát di chuyển đến một góc vắng vẻ hơn.
Nhân lúc Lộc Bắc Dã đang được chuyền tay qua vòng ôm của mọi người, Lộc Tây Từ tiến lại gần Lộc Nam Ca.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, giọng nói mang theo chút căng thẳng: “Nam Ca, bố mẹ... họ vẫn ổn chứ?”
Câu hỏi này, kể từ khoảnh khắc tỉnh dậy vào sáng sớm và ký ức ùa về, đã như một thanh sắt nung đỏ áp chặt vào tim anh.
Thời mạt thế không dám hỏi, vì sợ hỏi ra sẽ chạm vào vết thương rướm máu của cả ba anh em.
Lúc mới “trở về” cũng không dám nghĩ, vì sợ đây chỉ là một giấc mơ quá đỗi chân thực nhưng rồi cũng sẽ tan vỡ.
Lộc Nam Ca nghiêng đầu, nhìn rõ sự bất an ẩn sâu trong mắt anh trai và nỗi nhớ nhung bị kìm nén bấy lâu.
Cô đưa tay ra, nắm lấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền