Chương 54: Năng lực bổ sung máu thần kỳ
"Chị dâu không trở về nhà sao?"
Vương Đào từ trên cao nhìn xuống nhìn vào Đinh Vũ Cầm.
Buổi trưa cơm nấu khá nhiều, buổi tối hâm nóng là có thể ăn nên không cần Đinh Vũ Cầm nữa.
"Ta muốn nghỉ ngơi một lát, hơi mệt ..."
Đinh Vũ Cầm cúi đầu, không dám nhìn vào mắt Vương Đào.
"Mệt chỗ nào vậy?"
Vương Đào tiến lên một bước.
"Chân đau ..."
Mới vừa rồi cô còn một mực nấu cơm, làm việc nhà ở trong nhà Vương Đào, sớm biết vậy thì không đeo giày cao gót, quá mệt mỏi ...
"Chị dâu, có muốn ta giúp một tay không?"
Vương Đào đột nhiên cười hỏi.
"... ừm."
Đinh Vũ Cầm trả lời ừ một tiếng với giọng mà ngay chính cả mình cũng có hơi không nghe được.
Vương Đào nghe được.
Thế là, hắn không chút do dự ngồi xuống bên cạnh Đinh Vũ Cầm.
"Chị dâu, để ta tới xoa bóp giúp ngươi một chút ..."
(P/S của tác giả: Bỏ qua 614 từ sau dòng này ... Xoa bóp có cái chân mà cũng bị chặn, phục =)))
Đột nhiên, một đôi bàn tay trắng nõn thon dài nắm lấy bàn tay to lớn của Vương Đào.
Vương Đào ngẩng đầu, nhìn thấy một đôi mắt ngượng ngùng nhưng lại đẫm lệ.
"Vương Đào ... ngươi, sau này ngươi sẽ không bỏ lại ta đúng không?"
"Ta chưa bao giờ có ý định bỏ lại chị dâu một mình a!"
Vương Đào không hiểu nói.
"Ta, ta chỉ muốn nghe từ chính miệng ngươi nói..."
Đinh Vũ Cầm không còn muốn trải qua loại cảm giác tuyệt vọng đó nữa, cô ta hiện tại đối với Vương Đào mà nói, thứ duy nhất hữu dụng khả năng chính là bản thân cô.
Cô không sẵn sàng đánh đổi bản thân mình, nhưng cô không có lựa chọn nào khác.
Hơn nữa đây cũng không tính là một vụ mua bán thuần túy, trải qua cuộc sống của những ngày tận thế này cô đã dần có chút thiện cảm đối với Vương Đào.
Đặc biệt là hôm nay, ở vào lúc cô tuyệt vọng nhất, cảnh tượng Vương Đào đầy máu xông tới trước mặt cô, có lẽ cả đời cô sẽ không bao giờ quên được...
"Được! Chỉ cần chị dâu ngoan ngoãn nghe lời, Vương Đào ta chắc chắn sẽ không bỏ mặc ngươi."
Vương Đào nói lời cam đoan.
Mặc dù đây chỉ là một lời cam đoan rất bình thường bằng lời nói nhưng Đinh Vũ Cầm vẫn có chút vui đến phát khóc.
Cô buông tay Vương Đào ra, chủ động ôm chặt lấy Vương Đào.
"Vương Đào ... ô ô ... Cám ơn ngươi!"
Cảm nhận được ngọc thơm trong ngực, Vương Đào nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, sau đó chậm rãi hôn cô.
Một lúc lâu sau, khi Đinh Vũ Cầm có hơi thở không ra nổi, Vương Đào lúc này mới buông lỏng cô ra.
Vương Đào còn có chút chưa thỏa mãn liếm một một cái, cười nói:
"Chị dâu, ngươi đã nghĩ kỹ chưa? Từ nay về sau, ngươi sẽ là của riêng ta!"
"Ngươi, ngươi có thể đừng gọi ta là chị dâu được không ..."
Đinh Vũ Cầm vùi đầu vào ngực Vương Đào với vẻ mặt phức tạp.
Vương Đào cười hắc hắc.
"Không, ta muốn gọi như vậy."
"..."
(P/S: Sau đó thì đoạn này chắc chắn sẽ bị chặn, nên không miêu tả nữa, tự nghĩ vậy :v)
...
Một giờ sau.
Vương Đào bước ra khỏi phòng ngủ với vẻ mặt khó tin.
"Ta vậy mà tăng thêm 100 giọt máu! Trên người cũng không thấy đau đớn nữa!"
Một giờ trước, thanh máu của hắn là [69/385], hiện tại thì là [169/385]!
Cái này... Có chút thần kỳ!
Nguyên nhân ở chỗ hắn hay là nguyện nhân ở chỗ Đinh Vũ Cầm? Hay là nguyên nhân chung của hai người? Vương Đào không hiểu lắm.
"Xem ra chuyên gia nói không sai, 'vận động' thích
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền