Chương 96: Là ta hại chết hắn
Vương Đào ở một bên nhìn vẻ mặt xấu hổ của hai người, đột nhiên cảm thấy rất thú vị, Tôn Vĩ Quang và Âu Doanh Doanh này trong lòng đều có tật, đột nhiên nhìn thấy Hàn Nhị, trong nháy mắt đều có chút không biết phải làm sao.
Tuy nhiên còn may, sau khi Hàn Nhị thấy Tôn Vĩ Quang không có gì đáng ngại, sau đó thì đỡ lấy Âu Doanh Doanh.
"Khi chúng ta xuất phát có tổng cộng là sáu người, hiện tại đi tới căn cứ Thủy Trạch cũng chỉ còn lại ba người chúng ta ... Còn may hai ngươi còn sống, không phải vậy cũng chỉ còn lại một mình ta ..."
Hàn Nhị nói với giọng điệu rất thổn thức.
Tôn Vĩ Quang và Âu Doanh Doanh đều cúi đầu xuống rơi vào trầm mặc.
Hàn Nhị nghĩ rằng hai người bọn họ đang sợ hãi, thật cũng không để ý.
Một nhân viên đi tới kiểm tra mắt của Tôn Vĩ Quang và Âu Doanh Doanh một chút.
"Cả hai người đều không có vấn đề gì!"
Nghe được điều này, lúc này Hàn Nhị mới xem như là hoàn toàn yên tâm, sau đó cô đưa hai người đến trước mặt Vương Đào, giới thiệu cho nhau biết.
"Vương Đào, đây là Tôn Vĩ Quang chồng của ta, đây là Âu Doanh Doanh bằng hữu của ta."
"Vĩ Quang, Doanh Doanh, đây là Vương Đào, là người đã cứu ta cũng đưa ta tới căn cứ Thủy Trạch."
Tôn Vĩ Quang nhìn thấy dáng người cường tráng đến không giống người của Vương Đào, theo bản năng muốn đi tới sau lưng Hàn Nhị.
Âu Doanh Doanh mở to mắt khi nhìn vào cơ bắp cuồn cuộn trên người Vương Đào, ngoài đời thực thực sự cũng có người có thể cường tráng giống như phong phim ảnh vậy sao?
"Chào các ngươi."
Vương Đào mở miệng khẽ nói, thanh máu của hai người theo thứ tự là [50/100] và [47/100], xem ra hai người bọn họ sống cũng không tệ lắm, còn không có tàn tật gì.
"Chào ngươi chào ngươi!"
Hai người Tôn Vĩ Quang và Âu Doanh Doanh nhanh chóng trả lời.
Lúc này cũng đã kiểm tra xong đám người Hướng Hồng Bân, có một nhân viên làm việc theo bản năng hỏi một câu:
"Tiểu Vũ đâu?"
Các binh lính im lặng.
Hướng Hồng Bân ngẩng đầu nhìn lên trời, nói với giọng điệu cứng nhắc:
"Chết rồi."
". . ."
Thế Vương Đào mới biết tại sao cảm thấy tinh thần của bọn họ xuống thấp như vậy.
Hàn Nhị giật áo Tôn Vĩ Quang, nhỏ giọng hỏi:
"Cụ thể là có chuyện gì xảy ra?"
Tôn Vĩ Quang giật giật miệng, lại nhìn về phía Hướng Hồng Bân rõ ràng tâm trạng không tốt, nên không dám mở miệng.
Ngược lại là Âu Doanh Doanh ghé vào bên tai Hàn Nhị nhỏ giọng nói:
"Trên đường chúng ta trở về gặp phải một con zombie đặc thù, sau đó ... sau đó Hướng đội trưởng muốn đi săn giết con zombie đó, kết quả con zombie đó tự bạo ... người lính tên Tiểu Vũ kia cũng bị nổ chết rồi ..."
Vương Đào nhíu mày lại.
Zombie Tự Bạo? Không phải là cái con nhìn thấy hôm qua chứ?
Tuy nhiên Zombie Tự Bạo mà hắn gặp phải hôm qua, uy lực tự hủy của nó không có lớn như vậy a, hắn ở bên trong căn cứ mơ hồ nghe được tiếng nổ.
Lúc này, Tôn Vĩ Quang nhỏ giọng oán trách một câu:
"Hướng đội trưởng vì báo thù giúp người lính kia, dùng một quả bom tự chế, thiếu chút nữa thì nổ chết cả chúng ta ..."
Vương Đào:
". . ."
Mặc dù trong căn cứ Thủy Trạch có hơn năm trăm người sống sót, nhưng người có sức chiến đấu cũng không nhiều, miễn cưỡng cũng chỉ có 100 người.
Trong số 100 người này chỉ có 18 người thuộc lực lượng an ninh, trong đó có 3
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền