Chương 82 : Thiên Ma loạn thế (2)
Ngay trước mặt bao nhiêu người như vậy, hắn bị đánh như chó rơi xuống nước, mất hết thể diện. Tên khốn kiếp này, quả thực chẳng ra cái thá gì...
Điều càng khiến hắn nặng lòng là: Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, Phùng Thất không cần dùng âm mưu quỷ kế mà vẫn có thể đường đường chính chính áp chế hắn. Với tốc độ phát triển như vậy, e rằng chẳng bao lâu nữa, trên giang hồ sẽ không còn ai có thể làm gì được hắn. Lần này đi Hoa Sơn, lại bị hắn thu phục Tông Quý, cái danh xưng phản đồ của ba môn năm phái của mình cũng chẳng còn ý nghĩa gì...
"...Đây là năm mươi lạng ngân phiếu, phiền thiếu hiệp nhanh chóng ra roi thúc ngựa, tới Hoa Sơn báo cho Tông chưởng môn biết rằng Phùng Thất võ công còn hơn ta chứ không kém chút nào, chớ dây dưa nói nhảm với hắn. Hãy huy động toàn bộ lực lượng Hoa Sơn, ra tay đánh giết ngay lập tức. Đối với Thiên Ma thì không cần giảng quy củ giang hồ."
"Vương Tam một khi đã cất lời, liền khiến lòng người nảy sinh sợ hãi, nhất quyết đừng để hắn mở miệng."
"Phùng Thất có một tuyệt kỹ, đó là tấn công từ sau lưng với tốc độ cực nhanh. Nhớ kỹ phải luôn đối mặt với hắn, có thể lệnh đệ tử Hoa Sơn kết thành thiết dũng trận để phòng ngự."
"Cứ thẳng tiến đi, không cần lo lắng về mấy người Phùng Thất phía sau. Duy Hòa bang gìn giữ hòa bình, đạo nghĩa, công chính, tự do, vậy nên vô duyên vô cớ giết người, đó chính là hủy hoại thanh danh của bọn hắn."
"Phiền thiếu hiệp ghé Thái Sơn một chuyến, mời Vạn chưởng môn sớm có an bài. Nếu Hoa Sơn không chống đỡ nổi, mục tiêu tiếp theo của Phùng Thất chính là Thái Sơn và Nga Mi, vậy nên ngài ấy hãy sớm liên lạc với cao thủ hai phái..."
***
Trên đường đi, Đồng Thế Hoành với gương mặt sưng vù, phóng ngựa đi trước ba người Đỗ Cách. Hắn gặp người phù hợp thì liền bảo bọn hắn đi các phái truyền tin tức, hoàn toàn không quan tâm đến ba người Đỗ Cách đang theo sau.
"Thất ca, chúng ta có phải đang nể mặt lão già này không? Hắn thông gió báo tin cho kẻ địch mà còn không thèm giấu giếm ai cả."
Sau khi thư tín của Phùng Trung có tác dụng, giờ đây thực lực đã thăng cấp lên vị trí thứ ba trong mô phỏng trận, vượt qua Vương Tam đã trong tầm tay, quả nhiên tinh thần sảng khoái, tai thính mắt tinh luôn.
Nếm được vị ngọt, hắn càng trở nên chăm chỉ hơn. Ngoại trừ gảy tai mèo như thường lệ, Phùng Trung bắt được thứ gì là gảy thứ đó, chẳng hạn như tai ngựa, đôi đũa lúc ăn cơm, hòn đá nhỏ trên đất, hay nhánh cây bên đường. Thuộc tính được nâng cao, cộng thêm luyện tập chăm chỉ, giờ đây, khi ngón tay hắn gảy đồ vật, đều tạo ra tàn ảnh rồi.
Đỗ Cách nhìn con tuấn mã bị Phùng Trung gảy đến rụng hết lông tai, nghiêm trọng nghi ngờ hắn lại sắp diễn sinh ra kỹ năng tiến giai "Nào đó nào đó nào đó chi thủ" rồi.
Đỗ Cách liếc nhìn Vương Tam, trên cổ hắn treo ba cái đầu lâu khô, còn đeo một chuỗi dây chuyền xương ngón tay, Đỗ Cách càng cảm thấy đội ngũ của mình thật biến thái. Chỉ đáng thương cho hắn, kẻ duy nhất còn bình thường trong đội, đã cạn kiệt tâm lực để gìn giữ hòa bình, toàn tâm toàn ý phục vụ bách tính, mà giờ đây cũng dần bị người ta hiểu lầm rồi. Cái mô phỏng trận chó R này...
"Phùng Trung, ta nhất định phải uốn nắn hai việc cho ngươi,"
Đỗ Cách nói. "Thứ nhất, phái Hoa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền