Chương 102: Trăm Bộ.
Đội trên đầu một cái nóng rộng, Doanh Thừa Phong thản nhiên tiến vào Bích Thủy Uyển trong Bàn Long Trần.
Bộ dạng độc đáo của hắn đã có chút danh tiếng trong Bích Thủy Uyển, cho nên vừa đặt chân vào trong cửa đã bị người ta nhận ra, hơn nữa báo lên trên.
Bởi vì Nguyên Bưu từng có lệnh, chỉ cần người này tiến vào cửa hàng, như vậy bất kể là lúc nào cũng phải thông báo cho hắn.
Mà tiểu nhị trong điếm đều biết mỗi lần người này tới đây đều do hai người Nguyên Bưu và Phương Hủy tự mình tiếp đón. Đây được xem như là khách nhân tôn quý nhất, cho nên không một ai dám chậm trễ.
Doanh Thừa Phong tiến vào lại căn phòng vẫn dùng tiếp đón hắn trước đây, mông vừa mới đặt xuống ghế đã nghe thấy tiếng cười sang sảng từ ngoài cửa truyền vào.
Nguyên Bưu di chuyển thân hình mập mạp của mình qua cánh cửa, trên mặt cố tỏ ra nụ cười thân thiện nhất, nói:
- Tiểu huynh đệ! Lão phu rốt cuộc cũng đợi được ngươi.
Doanh Thừa Phong mỉm cười, nói:
- Có thể để cho tiền bối chờ mong như thế, vãn bối thật sự là cảm thấy tam sinh hữu hạnh.
Nguyên Bưu cười ha hả vài tiếng, ánh mắt đảo một vòng nhưng không nhìn thấy đồ vật nào, hắn hồ nghi nói:
- Tiểu huynh đệ! Ngươi lần trước lấy hai thanh trường đao đã quán linh thành công chưa?
Doanh Thừa Phong khẽ lắc đầu, nói:
- Dạo này vãn bối có chuyện quan trọng trong người, cho nên cũng chưa khắc linh văn và quán linh cho chúng. Mong tiền bối thứ lỗi.
Nguyên Bưu liên tục xua tay, nói:
- Tiểu huynh đệ có việc thì cũng không cần để ý, chúng ta giao dịch đã nhiều lần với nhau, cũng không phải là ngày một ngày hai.
Trên mặt Doanh Thừa Phong lộ ra nụ cười mỉm, nói:
- Tiền bối! Vãn bối hôm nay đến đây là muốn thương lượng với ngài một việc.
Gương mặt béo núc ních thịt của Nguyên Bưu không ngừng rung rung, hắn nói:
- Tiểu huynh đệ có chuyện gì cứ nói, chỉ cần chuyện ta có thể làm chủ thì nhất định sẽ giúp ngươi.
Hắn nói những lời này tương đối khí phách, hơn nữa còn không một chút chần chờ.
Doanh Thừa Phong ôm quyền thi lễ, nói:
- Đa tạ, tiền bối. - Sau đó, hắn thản nhiên nói:
- Vãn bối nghĩ nếu mỗi một lần đến đây chỉ lấy hai kiện thì rất phiền toái, không bằng tiền bối đêm một lượt tài liệu tới chỗ vãn bối, vãn bối sẽ mau chóng hoàn trả lại cho ngài.
Ánh mắt Nguyên Bưu lập tức sáng lên, hắn ngạc nhiên và vui mừng nói:
- Tốt. Nếu tiểu huynh đệ nhiệt tình như thế thì Nguyên mỗ đành nghe theo. - Dừng lại một chút, hắn nói:
- Không biết tiểu huynh đệ muốn đưa tới chỗ nào?
Doanh Thừa Phong bình tĩnh nói:
- Tự nhiên là chỗ gia sư.
- Lệnh sư.... - Trong ánh mắt Nguyên Bưu lóe lên một tia linh hoạt, sắc bén, nói:
- Là Trương Minh Vân đại sư?
- Tiền bối nếu đã biết thì cần gì phải cố hỏi. - Doanh Thừa Phong ra vẻ hơi tức giận nói.
- Ha ha... Tiểu huynh đệ chớ trách. - Nguyên Bưu vội vàng nói:
- Lão phu chẳng qua là muốn hỏi cho rõ ràng thôi, nếu như không cẩn thận đưa tới nhầm địa chỉ, như vậy hàng hóa chỉ là chuyện nhỏ, phụ kỳ vọng của ngươi mới là chuyện lớn.
Lúc hắn nói những lời này thì trong lòng cũng thầm nghĩ: "Phương sư huynh quả nhiên là nhìn xa trông rộng, đã sớm đoán ra được thân phận của hắn, hóa ra tiểu tử này đúng là đệ tử của Trương Minh Vân đại sư.
Nhưng mà, hắn cũng không biết thời gian
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền