Chương 106: Định Giá.
Thượng phẩm linh giáp? - Nguyên Bưu gian nan lên tiếng hỏi lại, ánh mắt trợn trừng như mắt trâu vậy.
Nhưng mà, trong lòng hắn vẫn có chút không tin, ở trong thanh âm tràn ngập sự hoài nghi liệu có phải Phương sư huynh bị hoa mắt hay không.
Nguyên liệu khải giáp và binh khí đều do Bích Thủy Uyển cung cấp, cũng do một tay hắn lựa chọn ra những tinh phẩm. Chỉ có điều, tinh phẩm trong mắt hắn và tinh phẩm trong mắt Linh Sư hoàn toàn là hai cái khác nhau.
Lấy hiểu biết của hắn đối với Linh Đạo, muốn quán linh một bộ áo giáp và binh khí thành linh khí bình thường cũng không phải việc gì khó. Nhưng ở tay tuyệt đại đa số Linh Sư thì mấy thứ này chỉ là tạo thành loại hàng hạ phẩm, hoặc nếu như may mắn có thể đạt được vài món trung phẩm đã là không tệ. Còn về sĩ cấp thượng phẩm sao.... Điều này tuyệt đối vượt ra ngoài dự liệu của hắn.
Phương Hủy chậm rãi gật đầu, trong ánh mắt lóe lên một tia quang mang sợ hãi lẫn vui mừng, nói:
- Không tồi. Là thượng phẩm. Tuyệt đối là sĩ cấp thượng phẩm linh giáp.
Ánh mắt Nguyên Bưu đảo một vòng, khó tin nói:
- Doanh tiểu huynh đệ! Hay là ngươi mời Trương Minh Vân đại sư xuất thủ?
Phương Hủy cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt khẽ nhìn Doanh Thừa Phong.
Hắn làm giám định sư trong Bích Thủy Uyển đã lâu năm, cho nên so với Nguyên Bưu thì càng hiểu biết thêm được về giá trị của thượng phẩm linh giáp.
Nếu như từ một chiếc áo giáp được chế tạo bởi những tài liệu quý báu mà quán linh thành thượng phẩm linh giáp thì có khả năng cao hơn. Nhưng loại mặt hàng thông dụng làm bằng tinh cương này mà muốn trở thành thượng phẩm linh giáp như vậy người phụ trách khắc linh văn và quán linh tuyệt đối không phải là một Linh Sư bình thường.
Cho nên giờ phút này, trong lòng Phương Hủy cũng có hoài nghi, Doanh Thừa Phong có phải đã mời Trương Minh Vân đại sư xuất thủ không?
Doanh Thừa Phong mỉm cười nói:
- Bộ áo giáp binh khí này là do Doanh mỗ tự mình khắc linh văn và quán linh, thật sự là để hai vị phải chê cười rồi.
Phương Hủy và Nguyên Bưu thoáng trao đổi ánh mắt kinh hãi cho nhau, trong lòng bọn họ nhấc lên sóng gió tới tận trời.
- Ha ha... - Phương Hủy cười lớn hai tiếng, nói:
- Không thể tưởng tượng được Doanh tiểu huynh đệ tu luyện Linh Đạo lại vững chắc như vậy. Phương mỗ thật sự là thất kính rồi.
Đây là Trương phủ, Doanh Thừa Phong tuyệt đối sẽ không dám cướp đoạt công lao của Trương Minh Vân đại sư. Cho nên, hắn nếu nói vật này do bản thân mình làm ra, như vậy thì tuyệt đối là chính xác.
Nhưng một vị Linh Sư trẻ tuổi như vậy không ngờ lại có thể đem áo giáp luyện bằng tinh cương quán linh thành thượng phẩm linh giáp, loại chuyện này không khỏi làm cho người ta phải thán phục, tán dương.
Doanh Thừa Phong khiêm tốn lắc đầu, nói:
- Đây là tại hạ may mắn, ngẫu nhiên làm được mà thôi. - Dừng lại một chút, hắn nói:
- Tại hạ mời hai vị đến đây thật ra là muốn đàm phán một chút về thù lao, không biết ý hai vị thế nào?
Phương Hủy bật cười nói:
- Thân huynh đệ cũng phải tính toán rõ ràng, đây là điều tự nhiên. - Hắn quay đầu, nói:
- Nguyên sư đệ, giao cho ngươi.
Nguyên Bưu cười ha hả vài tiếng, những thớ thịt trên người không ngừng rung lên theo từng tiếng cười của hắn.
- Doanh tiểu huynh đệ! Tuy rằng áo giáp và Phong Linh Thạch đều là chúng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền