Chương 57: Từ Biệt
Doanh Thừa Phong chậm rãi gật đầu, nhưng không có động tác nào.
Bởi vì lúc này tâm tình của hắn vô cùng kích động, sợ sẽ lộ ra dấu vết, nếu bởi vậy mà khiến cho hai người trước mặt hoài nghi, thì công lao giả vờ của hắn sẽ như dã tràng se cát.
Tuy nhiên, động tác này của hắn lại khiến cho hai người Phương Hủy và Nguyên Bưu hiểu lầm.
Sắc mặt hơi đỏ lên, Nguyên Bưu ho nhẹ một tiếng nói:
- Tiểu huynh đệ! Chúng ta biết kỳ thật lấy phẩm chất của bộ trường thương này ít nhất có thể đổi được vài viên cực phẩm Dưỡng Sinh Đan. Nhưng mà, loại đan dược này đều tồn trữ trong trọng địa gia tộc, cho nên xin tiểu huynh đệ thư thả cho nửa tháng, chúng ta sẽ cho người chuẩn bị thỏa đáng.
Doanh Thừa Phong nghe xong những lời này thì không khỏi líu lưới, khó tin vào tai mình.
Trước mặt có hơn một ngàn viên Dưỡng Sinh Đan đã là của cải lớn nhất từ lúc hắn tới thế giới này tới nay, nếu như có thêm mấy viên cực phẩm Dưỡng Sinh Đan nữa thì.....
Tuy nói Doanh Thừa Phong có kinh nghiệm hai kiếp sống, nhưng khi nghe thấy lời này vẫn không tránh khỏi biến sắc.
Cũng may đầu của hắn đội một chiếc nón che hết cả mặt, cho nên hai người Phương Hủy hoàn toàn không thể nhìn rõ.
Chậm rãi hít sâu một hơi, cuối cùng cũng đè được kích động trong lòng xuống, Doanh Thừa Phong trầm giọng nói:
- Như thế thì đa tạ.
Phương Hủy và Nguyên Bưu đồng thời thở phào một hơi nhẹ nhõm, bọn họ làm như vậy không phải là vì Doanh Thừa Phong mà chính là muốn lấy lòng vị Linh Sư ở phía sau lưng hắn.
Chỉ cần xem phẩm chất bộ trường thương này thì biết trình độ của vị linh sư kia đã đạt tới mức nào rồi.
Nhân vật như vậy nếu như trong tình huống bình thường hai người đừng mong có thể quen biết được, nhưng hiện nay có Doanh Thừa Phong làm cầu nối cho hai bên, bọn họ đương nhiên không dễ dàng bỏ qua.
Bọn họ đều có một nhận thức chung, chỉ cần có thể lấy lòng tiểu tử trước mặt là có thể giữ được liên lạc với vị linh sư kia.
Lần này là bộ trường thương, như vậy lần tiếp theo thì sao?
Có lẽ lúc yêu cầu hắn hỗ trợ nữa sẽ không còn là sĩ cấp linh khí, mà chính là sư cấp linh khí.
Đóng nắp hộp trước mắt lại, Doanh Thừa Phong cầm lên, do dự một chút, hắn hỏi lại một lần nữa:
- Hai vị tiền bối! Hai vị có nghe nói qua Kỳ Liên sơn mạch không?
- Kỳ Liên sơn mạch..... - Phương Hủy hơi giật mình, lập tức bật cười nói:
- Tiểu huynh đệ chẳng lẽ muốn đi học tập bộ linh?
Trong lòng Doanh Thừa Phong khẽ động, hắn chậm rãi nói:
- Phương tiền bối làm sao mà biết được?
- Ha ha..... Phương Hủy cười nhẹ một tiếng nói:
- Cái này có gì khó đoán? Bên trong Kỳ Liên sơn mạch có vô số dị thú, sợ rằng linh sư trong mấy ngàn dặm xung quanh đây đều đã từng tiến vào đó.
Doanh Thừa Phong chậm rãi gật đầu, lúc này hắn mới biết hóa ra Kỳ Liên sơn mạch lại có thanh danh hiển hách như thế.
Chẳng qua, đối với một gã gà mờ ngụy linh sư không có người chỉ điểm như hắn mà nói thì không biết được địa phương này cũng là điều dễ hiểu.
Phương Hủy trầm ngâm chốc lát, nói:
- Tiểu huynh đệ! Nếu ngươi đã phải đi Kỳ Liên sơn mạch, như vậy lão phu muốn tặng ngươi một phần lễ mọn, mong ngươi không từ chối. - Hắn quay đầu, đánh mắt với Nguyên Bưu một cái.
Nguyên Bưu khẽ gật đầu, cười
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền