Chương 918: Trở Về Chốn Cũ
Âm thanh này cũng không lớn, không đến mức khiến người nghe lệ nóng lưng tròng, buông bỏ binh khí, cúi đầu xưng thần.
Nhưng vào thời khắc thanh âm này vang lên, đừng nói Uông Kiệt đang súc thế muốn xuất thủ, mà ngay cả chúng nữ chạy tới cửa đình viện cũng không tự chủ được dừng lại.
Bởi với các nàng, âm thành này thật quá quen thuộc, các nàng đã chờ đợi âm thanh này suốt ba năm rồi.
Uông Kiệt như ngừng thở, kinh hô,
- Đại sư, là ngài đã trở lại?
Tuy giờ phút này y vừa vui mừng vừa kinh ngạc, nhưng với cách làm người cẩn trọng từ trước tới nay, cuối cùng vẫn không dám phóng túng.
Trường kiếm trong tay khẽ rung lên, cả người y như một con báo săn, cảnh giác nhìn luồng sáng kia.
Rốt cuộc, luồng sáng chói mắt hoàn toàn biến mất.
Doanh Thừa Phong, Khấu Minh, Bá Vương và Kim Cương Vương đồng thời xuất hiện trước mắt mọi người.
- Thừa Phong…
Hai mắt rưng rưng, Thẩm Ngọc Kỳ bất chấp xông tới.
Gương mặt Uông Kiệt để lộ nét cười như chút được gánh nặng, y thu trường kiếm lại, vui sướng tiếp đón.
Những người còn lại, dù kích động nhưng cũng không thất thố giống Thẩm Ngọc Kỳ.
Doanh Thừa Phong buông Lang Vương Thuẫn ra ôm lấy Thẩm Ngọc Kỳ, mỉm cười.
- Ngọc Kỳ, ta đã về rồi, sao còn khóc nhè thế.
Thẩm Ngọc Kỳ lúng túng, sắc mặt đỏ bừng, không dám nhìn người khác đành phải chôn sâu vào ngực hắn.
Doanh Thừa Phong ngẩng đầu nhìn Hứa Linh Hoàn và Văn Tinh, tuy hai người đang nở nụ cười, chỉ là trong nụ cười kia có sự mất mát khó che giấu.
- Đại sư, chúc mừng ngài quay về.
Uông Kiệt tiến lên, trầm giọng nói.
Doanh Thừa Phong lập tức thu lại cái ôm tình cảm nói.
- Uông huynh, mấy năm tiểu đệ không có nhà, phải nhờ huynh chăm sóc rồi.
Những chuyện từ sau khi rời đi, hắn không hay biết gì, nhưng khi thấy mình vừa trở về, mà có thể thấy người đứng đầu một điện như Uông Kiệt ở trong sân nhà mình thì còn cần giải thích gì nữa.
- Ha ha, Uông huynh, uy thế trên người huynh nặng thế, mấy năm nay có đột phá sao.
Bá Vương tùy ý nói.
Linh Tháp chân nhân và Võ lão đều hơi nhăn mày, thánh thú này sao vẫn nói chuyện theo kiểu không biết lớn nhỏ thế.
Tuy nói họ đều là truy tùy giả của Doanh Thừa Phong, nhưng thực lực mỗi người khác nhau, đãi ngộ đương nhiên cũng khác biệt.
Bá Vương chẳng qua chỉ là một thánh thú Đại Công Tước, còn Uông Kiệt tốt xấu gì cũng là cường giả Vương Cấp, hơn nữa còn là chí tôn nắm trong tay một điện. Dùng giọng điệu này nói chuyện với y không sợ y phản cảm sao.
Nhưng mà Uông Kiệt như chẳng để ý tới điều này, y mỉm cười chuyển đề tài nói.
- Bá Vương, lúc đại sư ở ngoài đều nhờ các ngươi chăm sóc, Uông mỗ xin đa tạ.
Y cúi người thật sâu, hướng về phía Bá Vương.
Làm một trong những truy tùy giả của Doanh Thừa Phong, vào lúc đại sư thân vùi hiểm cảnh mất tích bao ngày, y không thể ở bên nên trong lòng vẫn còn áy náy.
Khấu Minh vội vàng lùi ra sau nói.
- Điện hạ, mỗi người chức trách khác nhau, ngài là người quản lý Thánh điện do đại sư chỉ định, đương nhiên không thể rời khỏi Thánh giáo.
Linh Tháp chân nhân và Võ lão giật mình, họ mơ hồ thấy đám người Doanh Thừa Phong đã xảy ra biến hóa vi diệu.
Những người này dường như rất tự tin.
Trước đây, khi đối diện với Uông Kiệt, tuy Bá Vương và Khấu Minh không kiêu ngạo không siểm nịnh nhưng vẫn dùng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền