Chương 939: Bí Ẩn Lớn Nhất
Hô..."
Doanh Thừa Phong thở dài một hơi, hắn mở ra hai mắt, lập tức thấy được hai vị cường nhân Bán Thần đứng cách đó không xa đang dùng ánh mắt cười như không cười mà nhìn chính mình.
Sắc mặt hơi đỏ lên, Doanh Thừa Phong vội vàng nói:
_Bệ Hạ, tiền bối, vãn bối nhất thời sa vào trong đó, xin thứ lỗi.
Lão Cường Ni hào khí vung tay lên, nói:
_Thần thông chi đạo, chính là đại địa thiên đạo , nếu là có thể lĩnh ngộ, đừng nói nhất thời nửa khắc, cho dù sa vào trong đó hơn mười ngày cũng là bình thường.
Nháy mắt hai cái, lão đột nhiên có chút giống trẻ con mà nói:
_Ngươi lúc này cảm ngộ như thế nào, có cái gì tâm đắc hay không.
Doanh Thừa Phong cười ha hả, nói:
_Hơi có tâm đắc.
Lão Cường Ni ngẩn ra, lão than nhẹ một tiếng, nói:
_Tiểu tử ngươi thiên phú tốt, là người đầu tiên bổn tọa thấy được trong vô số năm đã qua. Haiz, nếu bổn tọa cũng có thiên phú giống như ngươi, vậy thì làm sao có thể dừng chân ở cảnh giới này lâu đến thế.
Trong giọng nói của lão tràn đầy cảm thán.
Giáo Tông Bệ Hạ hơi hơi cười mà nói:
_Cường Ni, ta và ngươi có thành tựu ngày hôm nay, cũng có thể thõa mãn. Ha hả, ngươi chẳng lẽ quên sao, ngày xưa xuất sắc nhất trong chúng ta cũng không phải ta và ngươi.
Lão Cường Ni chần chờ một chút, tự giễu cười, nói:
_Đúng vậy, Bệ Hạ nói đúng, có thể đạt được thành tựu hôm nay mà không ngã xuống giữa đường, ta hẳn phải thõa mãn. Tuy nhiên…
Đôi mắt của lão hơi hơi tỏa sáng, nói:
_Nếu như có thể tiến thêm một bước, mới thực sự là bổn tọa sống không uổng kiếp này.
Doanh Thừa Phong thầm nhủ trong lòng, ngồi lên Thần Tọa nào dễ dàng như vậy. Chẳng qua, xem nét mặt hai người bọn họ tựa hồ đối với việc này có phần nắm chắc, thật khiến người ta kỳ quái mà.
Giáo Tông Bệ Hạ vừa quay đầu, nói:
_Doanh Thừa Phong, ngươi có biết chúng ta vì sao đem việc về thần linh nói hết cho ngươi hay không?
Trong lòng Doanh Thừa Phong rùng mình, trầm giọng nói:
_Xin Bệ Hạ chỉ bảo.
Những bí mật này đối với thần linh mà nói đương nhiên là không coi vào đâu. Nhưng đối với loại người tu luyện như hắn vừa mới tiếp xúc Thần Linh chi đạo mà nói, chính là bảo vật vô giá.
Tuy nói hắn vì hai vị cường nhân Bán Thần mà rèn thần binh, nhưng lại không có khả năng đổi lấy được tin tức như vậy từ trên người đối phương.
Gương mặt già nưa của Giáo Tông Bệ Hạ mang theo ý cười mơ hồ, nói:
_Trăm năm trước, có một vị Kỵ Sĩ Vương vô tình phát hiện một chỗ bí ẩn trong Thần Giáo. Ha hả, đó là một Bí Cảnh, Bí Cảnh cũng không lớn, nhưng không biết sao trong đó có một khe nứt không gian.
Lỗ tai của Doanh Thừa Phong hơi hơi động vài cái, hắn biết rằng, Giáo Tông Bệ Hạ không có khả năng vô duyên vô cơ mà nói chuyện này. Như vậy, trong cái khe không gian gì đó nhất định có thứ làm bọn họ động tâm, nhưng lại là bảo vật không dễ dàng lấy được.
Quả nhiên, thanh âm của Giáo Tông Bệ Hạ thấp xuống, lão nói:
_Vị Kỵ Sĩ Vương tự mình đi vào trong đó, nhưng là một đi không trở lại. Sau đó một kỵ sĩ đi cùng gã trở về bẩm báo, khi đó bổn tọa cũng rảnh rỗi đến nhàm chán, liền tự mình đi một chuyến.
Trong ánh mắt của lão đột nhiên hiện lên tia sáng, dường như đoạn thời gian trải nghiệm kia đã khắc sâu trong lão không thể xóa nhòa đi.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền