Chương 1776 : Hàng Vạn Mạng Sống So Với Vài Chục Sinh Mệnh
Trong mọi thời đại, những người như thôn dân này chỉ có thể tồn tại trong những khe hở nhỏ bé giữa hai lằn ranh sinh tử.
Kẻ yếu luôn bị kẻ mạnh chà đạp, đó là quy luật sinh tồn.
Các tông môn, thế gia, vương triều, đều coi sinh mạng người thường như cỏ rác.
Thường ngày, khi không có việc gì xảy ra bọn hắn chẳng đoái hoài gì đến những kẻ dân đen.
Nếu tâm trạng tốt, có lẽ sẽ ban cho một nụ cười, thậm chí có thể tùy tiện ban thưởng một chút tài vật đủ để một người thường bước vào con đường tu tiên... Nhưng đối với người tu hành, những thứ đó vốn chỉ là phế phẩm.
Nhưng một khi tâm trạng không tốt, dù chẳng phải lỗi của bá tánh bọn hắn cũng có thể giết người để giải tỏa cơn giận.
Đối với những người này, tính mạng của người thường không đáng được coi trọng.
Như ngay lúc này.
Lũ binh lính kia muốn biến thôn dân thành những quả bom sống, đến cả nữ nhân và hài đồng tay không tấc sắt cũng không tha.
Sự xuất hiện của Ninh Trần Tâm không khác gì viên thuốc an thần cho thôn dân.
Mười tên giáp binh cưỡi trên chiến mã, nghe thấy lời của Ninh Trần Tâm, lập tức quay đầu, ánh mắt đầy kinh ngạc hướng về phía hắn.
“Ngươi là ai? Dám can dự vào chuyện triều đìnha?!”
Ninh Trần Tâm nhàn nhạt đáp:
“Ta là ai không quan trọng. Ta lưu lạc đến đây, được thôn dân này cho ăn, cho ở, đón tiếp nồng hậu. Vậy nên, ta không thể không quản.”
“Hừ, chỉ dựa vào ngươi?”
Tên đứng đầu khẽ cười khẩy, giọng điệu chế giễu.
“Lấy thân thể của bọn phàm nhân này, có thể cầm chân quân địch một chút, giúp triều đình ta có thêm thời gian lui binh đã là vin quang diệu tổ của chúng rồi!”
Ninh Trần Tâm khẽ nhíu mày, chính thái độ coi thường mạng sống như cỏ rác này khiến hắn vô cùng khó chịu.
Điều quan trọng là gần như bất cứ nơi nào cũng như thế.
Phía sau tên đứng đầu, một tên khác cười nhạo:
“Đáng tiếc, giá trị của chúng cũng chỉ có bấy nhiêu thôi.”
Thôn dân nghe thấy những lời này mà lòng đầy phẫn nộ, nhưng chỉ có thể siết chặt nắm đấm...
Ninh Trần Tâm ngẩng đầu lên, nhìn về phía mười tên giáp binh, trong mắt ánh lên nét bi ai:
“Chẳng lẽ không có lực lượng thì không phải mạng người? Bọn họ chỉ là chưa có cơ hội tiếp cận những thứ đó.
Hằng ngày cần cù lao động, không trộm cắp, không giết người, không cướp bóc, sống thỏa mãn với những gì mình có.
Vậy mà các ngươi lại khinh rẻ, thậm chí coi thường bọn họ đến mức này?”
Nghe xong những lời này, mười tên giáp binh đều ngây ra.
Nhưng không phải vì Ninh Trần Tâm làm bọn hắn cảm thấy hối hận hay có chút ăn năn, cũng không phải lương tâm trỗi dậy.
Mà bởi bọn hắn vô cùng sửng sốt và khó hiểu trước lời nói của Ninh Trần Tâm.
Những lý lẽ như vậy trước giờ chưa từng xuất hiện trong suy nghĩ, bọn hắn cũng chưa bao giờ nghĩ đến điều đó.
Bọn hắn chỉ cho rằng thôn dân không có thực lực, sống trong quốc cảnh của triều đình thì phải cống hiến, dù có phải hy sinh tính mạng cũng là điều đương nhiên.
Đối với vương triều của bọn hắn mà nói, không gây ra bất kỳ tổn thất gì, cũng có thể cầm chân kẻ địch, làm đối phương tổn thất một chút chiến lực.
Loại giao dịch không cần rút kiếm khỏi vỏ, tại sao không làm?
Không sai… với tình huống này mà nói, sinh mạng của những kẻ bình thường không hề được tính vào tổn thất.
Sau khi sửng sốt qua
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền