Chương 56 : Thì ra đây mới là thế ngoại cao nhân
Dịch: Lap Tran
----
Mấy ngày nay, Vân Minh vẫn luôn quan sát Lục Trường Sinh.
“Đây là sư tôn của bệ hạ?”
Trong thời gian này, Vân Minh quan sát mọi cử động của Lục Trường Sinh.
Muốn thăm dò rõ ràng.
Nhưng trải qua mấy ngày quan sát, Vân Minh càng lúc càng không hiểu Lục Trường Sinh.
Mỗi ngày chỉ ngủ mà không tu luyện, ngủ còn rất nướng, kéo dài tới tận trưa mới dậy!
Thức dậy liền kêu bệ hạ hoặc Diệp Thu Bạch nấu cơm.
Cơm nước xong sau thì hắn liền chọn một nơi đầy ánh mặt trời, nằm trên ghế trúc, bên cạnh ghế nằm còn có một cái bàn gỗ nhỏ, trên bàn bày đủ loại linh quả…
Sau đó sẽ đi tưới nước cho “Đất trồng rau”, xới đấtt…
Sau nữa…Khi có cơm chiều thì lại tiếp tục ăn cơm.
Qua cơm chiều liền đi dạo một vòng quanh học viện cho tiêu.
Cuối cùng trở về ngủ……
Một ngày nối tiếp một ngày, cứ lặp đi lặp lại.
Vân Minh choáng váng, chuyện này hoàn toàn không giống trong tưởng tượng của hắn.
Sư tôn của bệ hạ, ít nhất cũng phải là một lão già tiên phong đạo cốt mới chứ?
Hơn nữa động chút sẽ đi bế quan, độ kiếp.
Nếu không nữa thì sẽ nghiên cứu ra một ít công pháp võ kỹ kinh hãi thế tục.
Chỉ có loại người này mới xứng làm sư tôn của bệ hạ nha!
Còn Lục Trường Sinh thì thế nào?
Chưa bao giờ thấy tu luyện, ăn ngủ, ngủ ăn, đi dạo vài vòng, tưới nước, xới đất.
Sau đó thì không có gì hết?
Đây không phải chính là một con cá ướp muối sao?
Mới đầu Vân Minh còn không cảm nhận được cảnh giới của Lục Trường Sinh nên tưởng cảnh giới của hắn quá mức cao thâm, vượt xa bản thân nên không cách nào cảm nhận được.
Nhưng hiện tại Vân Minh bắt đầu hoài nghi Lục Trường Sinh là một người bình thường!
Nhưng nếu là một người bình thường thì sao bệ hạ phải bái hắn làm sư phụ?
Kết quả, một ngày nào đó Vân Minh tìm Lục Trường Sinh rồi hỏi: “Rốt cuộc ngươi có bản lĩnh gì?”
Bản lĩnh?
Lục Trường Sinh nghe vậy sửng sốt, nghiêng đầu, cau mày, cẩn thận suy nghĩ.
“Hình như không có.”
Vân Minh vừa muốn nói gì thì Tần Thiên Nam bỗng đến thăm, sau lưng hắn còn có một nữ tử trẻ tuổi.
“Trường Sinh à, ta mang đến cho ngươi một hạt giống tốt đây.”
Lục Trường Sinh bất đắc dĩ nói: “Tần thúc, ta nói rồi, ta không muốn làm lỡ thời gian của người ta, đừng mang tới.”
Tần Thiên Nam nghiêm túc nói: “Trường Sinh, quá mức khiêm tốn chính là kiêu ngạo, nàng có thiên phú rất tốt, nếu để ngươi dạy dỗ thì Tàng Đạo thư viện ta lại có thể xuất hiện thêm một vị thiên kiêu!”
Lục Trường Sinh che mặt nói: “Ta thật sự không biết mà, hơn nữa ta đã có hai tên đồ đệ rồi, hai đứa mà đã khiến ta đau đầu, nếu không phải biết nấu cơm thì ta đã sớm tiễn bọn họ đi rồi.”
Lúc này Diệp Thu Bạch và Hồng Anh đi ra, nghe lời này không khỏi câm nín.
Tần Thiên Nam thấy Diệp Thu Bạch và Hồng Anh ra tới liền thở dài nói: “Ai, Tần thúc biết ngươi thích thanh nhàn, được rồi, ta đây đi trước.”
Tần Thiên Nam nói xong liền dẫn nữ tử rời khỏi.
Vân Minh xem mà không khỏi sửng sốt.
Rõ ràng không có bản lĩnh gì, vì sao tên viện trưởng này còn phải đích thân đưa người khác tới cho hắn thu làm đệ tử đây?
Diệp Thu Bạch và Hồng Anh đi tới.
“Hai người các ngươi có chuyện gì?”
Diệp Thu Bạch hỏi: “Sư tôn, ta có chỗ không hiểu trong Thái Sơ Kiếm Kinh.”
Lục Trường Sinh nói:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền