Chương 65 : Ngươi nghĩ ta là người mù sao?
Dịch: Lap Tran
----
Một viên đan dược?
Dương Húc nhìn từng đường đan văn tinh diệu và cảm nhận hơi thở cổ xưa tản ra từ đan dược liền biết đan dược này có phẩm giai không thấp!
Chẳng qua, điều làm Dương Húc giật mình chính là hắn không thể nhận ra đan dược này là đan dược gì.
Lúc này, tiếng Hồng Anh truyền ra từ Thảo Đường.
“Đây là Phá Nguyên đan, dùng để đột phá Càn Nguyên cảnh, đảm bảo phá cảnh, nhưng sau đó tu vi sẽ không thể tinh tiến nữa.”
Dương Húc nghe mà giật cả mình.
Có thể đảm bảo đột phá đến Càn Nguyên cảnh?
Chỉ là một tiểu cảnh giới nhưng phải biết rằng, khi đến Càn Nguyên cảnh, dù là một tiểu cảnh giới cũng rất khó vượt qua!
Có biết bao nhiêu người suốt đời không thể phá cảnh?
Tuy rằng về sau không cách nào phá cảnh nhưng với tình trạng của Dương Húc thì còn có thể sao?
Cho nên đan dược này cực kỳ quý giá đối với Dương Húc!
Tần Thiên Nam kinh ngạc nói: “Hồng Anh, đan dược quý giá này từ đâu ra?”
Hồng Anh không chút suy nghĩ liền đáp: “Chỗ sư tôn.”
Trường Sinh?
Trưởng lão Đan Đường hô hấp dồn dập, vội vàng hỏi: “Lục Trường Sinh biết luyện đan dược này?”
Đan dược này dù cho hắn đan phương hắn cũng không cách nào luyện ra!
Ít nhất cũng là đan dược Địa giai!
Hơn nữa phẩm chất cực kỳ cao, không hề có /tạp chất!
“Hiện tại Lục Trường Sinh đang ở nơi nào?”
Hồng Anh cũng cảm thấy kỳ quái đáp: “Bây giờ sư tôn không ở Thảo Đường.”
“Vậy khi nào Lục Trường Sinh trở về nhất định phải báo cho ta biết một tiếng!”
Diệp Thu Bạch dùng ánh mắt cổ quái nhìn Hồng Anh rồi nói: “Sư muội, ngươi cứ đẩy sư tôn đẩy ra như vậy sao?
Ngươi cũng biết tính cách của sư tôn rồi.”
Hồng Anh buông tay nói: “Ta đây nên nói như thế nào, không thể nói là ta luyện đi nha? Bằng không thì bọn họ sẽ hỏi càng nhiều hơn.”
Diệp Thu Bạch che mặt.
Hắn nghĩ đến sư tôn trở về sẽ xử trí hai người bọn họ như thế nào……
Lúc này, Dương Húc cũng ôm quyền nói: “Đợi ta đột phá rồi lại đến cảm tạ sư tôn các ngươi.”
Dương Húc nói xong liền hóa thành một đạo lưu quang rời đi, bay về chỗ sâu trong Tàng Đạo thư viện.
Đám người Tần Thiên Nam cũng nối tiếp nhau rời đi.
Diệp Thu Bạch tìm khắp nơi, gãi đầu nói: “Rốt cuộc sư tôn đã đi đâu? Không phải bình thường hắn không ra ngoài sao?”
Hồng Anh cũng lắc đầu nói: “Tất nhiên sư tôn có chuyện của mình, chúng ta đi tu luyện thôi.”
Diệp Thu Bạch gật gật đầu, nhưng trong lòng không nhịn được mà...
Sư tôn…… Có chuyện của mình?
……
Lúc này, trong một rừng rậm u ám ở Bắc Vực.
Cây cối trong rừng đều vàng úa khô héo.
Trên cơ bản thì lá cây đã rụng hết, chỉ còn lại cành khô!
Nhưng cây cối khô héo cực kỳ dày đặc, những nhánh cây đó giống như mạng nhện đan xen ngang dọc giữa không trung.
Ngay cả ánh sáng đều rất khó chiếu qua.
Chỉ một ít ánh sáng có thể len lỏi qua chạc cây.
Điều này dẫn tới không khí nơi này cực kỳ âm u, tối tăm đen như mực.
Sâu trong rừng rậm một cái trận pháp.
Nếu nhìn từ bên ngoài vào thì nơi này là một tòa núi lớn.
Nhưng bên trong lại là một lầu các.
Bảng hiệu trên các có khắc hai chữ Ảnh Sát!
Lúc này, trên tầng cao nhất của lầu các.
“A? Sát hồn bài thứ nhất tiêu tán?”
Một người áo đen cung kính nhìn một nam tử ngồi trên đài cao, gật đầu nói: “Đúng vậy, một nén
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền