Chương 67 : Đại sư huynh? Đại hiệp cõng nồi!
Dịch: Lap Tran
----
Giờ phút này, ở hoàng cung Lạc Nhật vương triều.
Trong đại điện.
Quốc chủ Hoàng Nhất Thống ngồi trên long ỷ, nghe người bên dưới báo cáo, nhíu mày nói: “Ngươi nói Ảnh Sát các bị tiêu diệt? Vậy các chủ Ảnh Sát đâu?”
Thái giám bên dưới trả lời: “Không rõ tung tích các chủ Ảnh Sát.”
Hoàng Nhất Thống nhíu chặt mày.
Với thực lực của các chủ Ảnh Sát, nếu mà chết không rõ ràng như vậy thì Hoàng Nhất Thống không tin.
Nhưng hiện giờ Ảnh Sát là thế lực phụ thuộc Lạc Nhật vương triều.
Nếu Ảnh Sát thật sự bị những người khác tiêu diệt thì không có khả năng các chủ Ảnh Sát không tới cầu viện!
Điều này cũng khiến Hoàng Nhất Thống buộc lòng phải suy nghĩ tới tình huống xấu nhất.
Rốt cuộc là ai?
Là ai mà có thể huỷ diệt Ảnh Sát?
Trận pháp trong Ảnh Sát các hắn đã từng thử qua, dù là hắn cũng không thể trong tình huống không mượn ngoại vật mà phá vỡ trong thời gian ngắn.
Nếu đối phương tốn thời gian dài để phá trận thì các chủ Ảnh Sát đã sớm nghĩ cách thông báo cho hắn chi viện rồi.
Nhưng không có thông báo, nghĩa là đối phương đã phá trận trong khoảng thời gian ngắn!
Người có thực lực như thế chắc chắn mạnh hơn hắn nhiều.
Người mạnh hơn hắn bên ngoài, cũng chỉ có bốn người.
Bốn người kia đều ở Trung Vực, cũng xếp hạng trên Võ bảng Tứ Vực, chính là bốn vị trí đầu.
Cũng chỉ có bốn người kia mới làm được chuyện này.
Nhưng điều làm Hoàng Nhất Thống không nghĩ ra chính là Ảnh Sát chưa từng tiếp xúc với nhân sĩ Trung Vực.
Nói gì tới đắc tội thế lực phía Trung Vực.
Rốt cuộc là người phương nào?
Hoàng Nhất Thống nghĩ không ra, hạ lệnh: “Dẫn người phong tỏa Ảnh Sát các, nếu có người tiến đến thì thông báo ta.”
Người phía dưới tiếp lệnh, lập tức sai người đi Ảnh Sát các.
Còn lòng Hoàng Nhất Thống lúc này đã xuất hiện chút mây đen.
Ảnh Sát các bị huỷ diệt khiến hắn có dự cảm không tốt.
Thực lực càng mạnh, cảnh giới càng cao thì càng nhạ cảm đối với nguy hiểm.
……
Nam Vực.
Lục Trường Sinh đã về tới Thảo Đường.
Diệp Thu Bạch và Hồng Anh lập tức nghênh đón.
“Sư tôn đi đâu đó?”
Lục Trường Sinh đặt mông ngồi trên ghế trúc rồi nói: “Không đâu cả, chỉ đi tiêu diệt Ảnh Sát gì đó thôi.”
Diệp Thu Bạch và Hồng Anh nghe xong đều sửng sốt.
“Chủ yếu là không nhịn được.”
Lục Trường Sinh bất đắc dĩ lắc đầu, “Bằng không sao vi sư lại chạy ra ngoài, nằm ở chỗ này phơi nắng ngủ trưa không sướng sao?”
“Đúng rồi, hai người các ngươi nhanh đi nấu cơm.
Chạy ra ngoài một vòng, tiêu hao không ít năng lượng, đói bụng quá.”
Diệp Thu Bạch cùng Hồng Anh bất đắc dĩ liếc nhau, xoay người đi vào phòng bếp.
Rõ ràng có tu vi cao thâm như vậy mà mỗi ngày cứ muốn ăn cơm.
Nhưng mà từ lúc tới Thảo Đường.
Nếu không tu luyện thì Diệp Thu Bạch và Hồng Anh đều sẽ cùng Lục Trường Sinh ăn cơm.
Một ngày tam cơm, một đốn đều sẽ không rơi xuống.
Hiện giờ hai người cũng quen rồi.
Ngay cả Vân Minh cũng sẽ mặt dày tới cọ một bữa.
Chủ yếu là thức ăn dùng nguyên liệu có chứa linh khí cực kỳ tinh thuần.
Mỗi một ngụm vào bụng đều cảm giác tu vi tăng trưởng một chút.
Đồ ăn lên bàn, Vân Minh lại mặt dày tới ăn.
Lục Trường Sinh bưng bát cơm, ghét bỏ liếc Vân Minh một cái.
Mỗi lần tiểu tử này đều ăn không ít, làm đôi lúc mình ăn không đã.
Nhưng thân là sư tôn, ở trước mặt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền