Chương 82 : Ngươi muốn nhiều hơn
Dịch: Lap Tran
----
Tuy Tàng Đạo thư viện Bắc Vực xếp hạng thứ hai nhưng nội tình vẫn ở đó.
Thực lực tổng hợp vẫn hơn Tàng Đạo thư viện Nam Vực rất nhiều.
Chiến lực cũng hơn Nam Vực nhiều.
Dù sao cũng có Kiếm Tông như Vân Cảnh, tồn tại trước mười trên Võ bảng Tứ Vực.
Hiện giờ, ở ngọn núi sau Tàng Đạo thư viện Bắc Vực.
Nơi này cấm địa thư viện, không có sự đồng ý của viện trưởng và thái thượng trưởng lão thì không được tiến vào.
Cũng là nơi mà Vân Cảnh tĩnh tu.
Vân Cảnh đang ngồi khoanh chân bên cạnh thác nước.
Qua khoảng hai nén hương thì có một cỗ kiếm ý từ trong cơ thể Vân Cảnh bùng nổ.
Vân Cảnh cũng bỗng mở hai mắt!
Trong mắt có từng sợi kiếm quang bắn ra.
Một tảng đá to đằng trước bị kiếm quang đánh trúng liền chia năm xẻ bảy.
Có một nam tử trẻ tuổi đột ngột xuất hiện trước mắt Vân Cảnh.
Vân Cảnh giật mình, lập tức vung kiếm chém về phía nam tử!
Nam tử không ngờ đối phương sẽ ra tay công kích nên giơ một ngón tay làm kiếm nhanh chóng đặt lên vai Vân Cảnh.
Ngón tay dừng trên vai Vân Cảnh khiến tay hắn buông lỏng, trường kiếm rời khỏi tay.
Điều này làm Vân Cảnh hoảng hốt.
Với thực lực hiện tại của hắn, không có bao nhiêu người làm được chuyện này!
Hơn nữa đối phương chỉ dùng một ngón tay mà đã khiến hắn cảm giác không cách nào chống cự.
Nếu toàn lực thì hắn sẽ là đối thủ sao?
Vân Cảnh thầm nghĩ.
“Các hạ là người phương nào? Tới nơi này có chuyện gì?”
Nam tử thở ra một hơi rồi nói: “Ta tới nói lời cảm tạ.”
“Nói lời cảm tạ?”
Vân Cảnh thu hồi kiếm, khó hiểu nói: “Ta không nhớ là mình có giao tình gì với các hạ?”
“Diệp Thu Bạch là đồ đệ ta.”
Người tới đúng là Lục Trường Sinh bị Tần Thiên Nam ép buộc.
Lục Trường Sinh nghĩ tới liền có chút khó chịu, bất đắc dĩ nói: “Ít nhiều gì cũng nhờ ngươi chiếu cố tiểu tử Diệp Thu Bạch kia.”
Vân Cảnh nghe xong bừng tỉnh, nhưng trong lòng cũng cả kinh.
Sư tôn của Diệp Thu Bạch sao?
Hắn đã sớm muốn gặp một lần.
Có thể dạy ra đệ tử có thiên phú, tâm tính xuất sắc như thế chắc chắn không bình thường!
Vân Cảnh lập tức ôm quyền nói: “Tiền bối nói quá lời, Diệp Thu Bạch là ân nhân của đồ đệ ta, đã trợ giúp đồ đệ ta lĩnh ngộ kiếm ý.”
“Thiên phú phẩm hạnh cũng rất tốt, cho nên ta mới muốn giúp hắn.”
Lục Trường Sinh: “???”
Tiền bối?
Mình già lắm sao?
Vân Cảnh này có bộ dáng của lão nhân, chắc là lớn hơn hắn không ít đi……
Nghĩ đến đây, Lục Trường Sinh lại bất đắc dĩ nói: “Vẫn cần nói lời cảm tạ, à…… Ngươi muốn cái gì? Hoặc là yêu cầu gì cần ta làm giúp không?”
Vân Cảnh lập tức xua tay nói: “Không cần không cần, trợ giúp Diệp Thu Bạch chỉ thuận theo tâm ta, tiền bối cũng biết kiếm tu hành sự thuận theo bản tâm.”
Lục Trường Sinh nghe lời này lại thấy không vui.
Hắn không muốn thiếu nhân tình.
Thiếu nhân tình thì phải trả, nếu không sẽ kết nhân quả, càng thêm phiền toái.
Đối với Lục Trường Sinh mà nói, chỉ cần có một chút uy hiếp đến cuộc sống cá…… Sinh hoạt dưỡng lão sinh thì đều phải kiên quyết ngăn chặn!
Giống như không thể nợ nhân tình.
Lục Trường Sinh nghiêm túc nói: “Không được, cần phải cảm ơn, bằng không lòng ta khó yên.”
“Nếu không thì ta cho ngươi một ít đan dược?”
Lục Trường Sinh ném một cái bình ngọc cho Vân Cảnh.
Trong đó có năm viên đan dược, mỗi viên đều tản ra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền