Chương 1417
- Tại sao ngươi lại ở chỗ này?
Charm ôm lấy Poshan, khập khễnh đi tới xe lửa:
- Haze đâu?
- Nàng đã hội hợp với những người khác... rút lui hướng rừng rậm Dodge.
Poshan miễn cưỡng cười:
- Còn như ta... nếu như ta không đến giúp, các ngươi sợ rằng đều phải chết ở chỗ này, cho nên... ngươi đây là đang trách ta sao?
- Ặc, ta chỉ là ---
- Cảm thấy ta không thích hợp xuất hiện ở trên chiến trường?
Nàng hữu khí vô lực châm chọc nói:
- Đừng quên ta là phù thủy chiến đấu, khụ khụ... lúc ngươi vẫn còn đang chơi bùn, ta cũng đã đang vì sinh tồn mà chiến đấu.
Đều bị thương thành như vậy, vẫn còn không quên phê phán mình một phen, quả nhiên không đáng yêu chút nào.
Chẳng qua biết được tin Haze đã rời đi, Charm bỗng nhiên an tâm rất nhiều nhiều.
Có lẽ Hank có đàng hoàng làm chuyện hắn giao phó.
Lúc này, phía sau hai người lại truyền đến tiếng nhúc nhích.
Charm quay đầu nhìn lại, chỉ thấy quái vật trùng thân mềm miệng đầy máu lại bắt đầu bành trướng.
- Móa, không dứt sao...
Hắn chậm rãi dời đến bên cạnh thùng xe, đặt Poshan xuống đất.
- Không sai, thừa dịp hiện tại còn kịp, mau trốn đi.
Poshan thở dài một cái:
- Đồng bọn nhát gan của ngươi đã thoát đi không còn một mống rồi, thả ta ở đây tốt xấu còn có thể -- này!
Nàng đột nhiên biến sắc:
- Ngươi muốn làm gì?
Charm ngồi xếp bằng xuống, ép từng viên đạn trong túi xách vào băng đạn rỗng:
- Chuyện này không pahri rất rõ ràng rồi sao, mang theo ngươi không có khả năng chạy thoát khỏi tà thú được.
- Vậy ngươi nên bỏ ta lại, một mình chạy đi chứ!
- Trước đây các ngươi đều là làm vậy sao? Nhưng ở trong Đệ Nhất Quân, bệ hạ giáo dục bọn ta phải vì người bình thường mà chiến đấu, ta cũng không thể bỏ lại người bình thường như ngươi, để ngươi đi kéo dài thời gian, mình lại một mình chạy trốn.
Poshan không khỏi sửng sốt, có lẽ là không ngờ tới mình cũng có ngày bị coi là người bình thường.
Charm mở cả băng đạn đặt bên cạnh, cúi người lắp súng:
- Hơn nữa... ta ngăn cản kẻ địch càng lâu, Haze sẽ càng an toàn, cho nên ngươi cũng đừng oán trách.
Hắn cũng không đi trách cứ dân binh, bọn họ vốn cũng không phải là quân nhân chính thức, chức trách chủ yếu là bảo vệ khu tụ tập và nhà ga không bị trộm cướp, gọi bọn họ đi đối phó quái vật như Địa Ngục Khủng Thú thật sự là làm khó bọn họ, có thể kiên trì đến bây giờ đã không tệ.
- Ngươi…
Poshan hình như lại muốn nói gì, cuối cùng vẫn là ngậm miệng lại.
- Chúng nó tới.
Charm nhắm vào tà thú mới phun ra bóp cò --
Tiếng thương vang vọng trên bình nguyên, so với lúc mới đầu mỏng manh rất nhiều. Nòng súng toát ra khói xanh vẫn luôn hướng về mục tiêu cực kỳ có uy hiếp, tà thú linh hoạt xinh xắn thì giao hết tất cả cho người bên cạnh đi đối phó. Giữa song phương không có bất kỳ giao lưu, lại tạo thành sự ăn ý kì lạ nào đó, loại cảm giác tín nhiệm ấy khiến hắn sinh ra ảo giác như trở lại lúc tác chiến ở quân đội.
Hắn giống như ngăn cản hồi lâu, hoặc như là chỉ trong một khoảnh khắc, bởi vì mất máu, phạm vi nhìn dần dần trở nên mờ nhạt, tay chân cũng càng nặng nề. Ngược lại Poshan có thương thế nặng hơn hắn nhiều vẫn không ngã xuống, nàng cột chặt quần áo lên một tay làm mồi, tay còn lại là vũ khí trí mạng, tà thú loại nhỏ giống như chủng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền