Chương 78
Wendy mở mắt, và nàng nhìn thấy một cái trần nhà xa lạ, mạng nhện bám đầy trên dầm gỗ, đèn chùm tối thui như chưa bao giờ được thắp sáng. Cảnh tượng dần rõ hơn, đến khi mọi chi tiết đều hiện rõ ràng mồn một.
- Không phải trần nhà đá lạnh lẽo hay lều vải chật hẹp nữa. - Nàng nghĩ.
Đúng rồi, nàng đã rời khỏi Hiệp hội hơn nửa tháng.
- Không biết người dẫn đường đã dẫn các chị em thuận lợi tìm được Núi Thánh chưa?
Nàng hít một hơi thật sâu, mặc dù không trong lành và lạnh lẽo như trong hang động, nhưng bầu không khí buồn tẻ nhưng lại ấm áp trong phòng vẫn khiến nàng thấy thoải mái. Cơ thể được bọc trong lụa nhung mềm mại, dưới thân còn có vài lớp chăn mềm, nằm trên đó thân thể sẽ hơi lún xuống một chút. Cho dù vươn dài thân thể, các ngón chân cũng không bị lộ ra ngoài.
Cảm giác lười nhác muốn nằm lại giường khiến nàng hơi xấu hổ. Rõ ràng nàng mới đến đây được nửa tháng, lại có cảm giác bình yên mà đã lâu không cảm nhận được.
Ở trong lâu đài, dù ngủ dậy muộn thế nào cũng không ai đến làm phiền nàng. Như bây giờ, Wendy nhìn ra phía ngoài cửa sổ, bầu trời xám trắng có chút chói mắt, giờ có thể đã hơn 10 giờ rồi. Qua mấy năm phiêu bạt, nàng rất ít khi có thể ngủ yên, một chút tiếng động cũng làm nàng tỉnh giấc, trời còn chưa sáng đã phải bắt đầu chuẩn bị thức ăn cho hôm nay. Khi ra ngoài, nàng cũng lo lắng bị Giáo Hội phát hiện bất cứ lúc nào, hay sẽ chết trong lần Quỷ dữ hành xác tiếp theo.
Cho dù ẩn thân trong dãy núi Impasse, nàng cũng phải bận rộn với công việc tạp vụ, hoặc giúp phơi đồ ăn và thảo dược, làm khô quần áo bị ướt tuyết của các chị em, có khi lại phải dọn dẹp khắp trại.
Cũng không phải Wendy không sẵn lòng làm những điều này, nàng cảm thấy hạnh phúc khi nhìn thấy nụ cười của mọi người. Nhưng nàng hiện tại, với cuộc sống lười biếng vậy, lại có phần đắm chìm không thể thoát ra.
Không được! Nàng không thể tiếp tục lười biếng như vậy! Nàng vỗ vỗ mặt và đứng dậy khỏi giường. Khi còn ở tu viện, các nữ tu luôn cảnh cáo rằng, người lười biếng không thể được Chúa trời ban phước.
Nàng tính sau đó sẽ đi đến khu vườn phía sau và luyện tập điều khiển gió, thuận tiện thổi sạch tuyết đọng. Nghĩ đến yêu cầu thực hành của hoàng tử, Wendy lại không thể nhịn cười, đó là vài yêu cầu kỳ quái. Ví dụ, sau khi hoàng tử xem phần biểu diễn năng lực hôm đó, hắn muốn nàng có thể kiểm soát gió ở khoảng cách 10 m trên đỉnh đầu. Nhưng chưa từng có nữ phù thủy có thể lan tỏa ma lực xa đến vậy. Nàng không làm được, hắn cũng không tức giận, lại nghĩ ra một ý tưởng ý lạ: đứng trên ghế và điều khiển gió thổi mạnh từ trên xuống và từ dưới lên cùng lúc. Wendy thử làm theo và phát hiện việc này khả thi. Kết quả thử nghiệm khiến hoàng tử hài lòng. Ngoài việc muốn nàng tập luyện nhiều lần theo hướng này, hắn còn hỏi nàng có chứng sợ độ cao không.
Như Nightingale đã nói, hoàng tử Roland Wimbledon là một người khó đoán, nhưng hắn cũng là một hoàng tử rất quan tâm đến những nữ phù thủy. Wendy khẽ thở dài khi nghĩ đến đó.
Người dẫn đường ngài sai rồi, hoàng tử không căm hận nữ phù thủy thật sự tồn tại!
Mặc áo mới vào, cảm thấy phần ngực hơi chật - Wendy đã quen với cảm giác này, nàng muốn tìm kim chỉ để sửa nó thì tiếng gõ cửa vang lên.
-
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền