ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thả Nữ Phù Thủy Kia Ra

Chương 83. Chương 83

Chương 83

Mùa đông đối với đa số người dân phương Bắc đều là thời gian không có thu hoạch gì, nhất là người ở gần cao nguyên Hermes. Tà Nguyệt không chỉ mang đến mưa tuyết liên miên không ngừng, mà còn đem đến lạnh giá, đói khát cùng tử vong. Tuy nhiên, đối với “Chân giả” Horde thì lại khác. Cứ đến mùa đông hàng năm là sứ giả đại nhân của giáo hội lại tìm đến tận cửa, thuê hắn chạy mấy chuyến xe đến biên cảnh vương quốc Wolfheart, trên đường thu gom trẻ mồ côi đang chịu đói khổ lên chở về Thánh thành cũ.

Đây là một cuộc giao dịch rất tuyệt, mỗi lần có thể kiếm được tầm hai mươi ngân lang, lại còn là việc tốt tích công đức cho bản thân. Ma Nguyệt năm nay đã sắp kết thúc, chuyến xe này hẳn là chuyến cuối cùng rồi.

“Đại nhân, hay là ngài cứ đợi trong xe đi, ngoài này tuyết vẫn còn rơi nhiều, thân thể ngài không giống như bọn người ăn gió uống sương chúng tôi, coi chừng bị cảm lạnh.”

“Này thì đã là gì,” sứ giả lấy ra chai rượu đưa lên miệng, “Thánh thành mới còn lạnh hơn đây nhiều, ở trên cao nguyên ấy à, áo da với giáp trụ đều không ngăn cản được cơn lạnh, chúng nó cứ như là ma quỷ nơi nào cũng lẻn vào, chui vào tất cả bộ phận thân thể của ngươi. Nếu không có thuốc chống lạnh thì nói thật, chỗ đó không phải là chỗ con người có thể ở.”

“Ngài nói rất đúng,” Horde liên tục gật đầu, hắn chưa từng đến Thánh thành mới và cũng chẳng muốn đến. Nơi mà chỉ có băng tuyết với tà thú thì có gì hay ho chứ? Tuy nhiên là một người đánh xe kinh nghiệm phong phú, hắn luôn luôn có thể tìm được chủ đề mới để nói, mà vị sứ giả này so với lần trước thì thích nói chuyện hơn nhiều. “Cái bao tay này của ngài hẳn là làm từ da sói đặc sản chỉ có ở vùng phía Tây Greyfort nhỉ?”

“Ồ? Vậy mà ngươi cũng nhận ra sao?”

“Hì, tôi làm nghề này gần ba mươi năm rồi thưa đại nhân,” Horde đắc ý nói, “Mới đầu là đánh xe cho nam tước, sau đó đánh xe cho bá tước phu nhân, thậm chí từng đánh xe cho công chúa nhỏ của Wolfheart nữa cơ. Nếu không phải vì sự cố ngoài ý muốn bị gãy chân thì có khi giờ tôi vẫn còn làm ở phủ bá tước. Bọn họ có rất nhiều kim long châu báu, nào là đồ bạc và đồ da Greyfort, châu báu Everwinter, đồ mỹ nghệ Fjord, mỗi lần lên xe là không ngừng khoe ra nghe đến muốn lòi lỗ tai ra luôn.”

“Ra là vậy,” đại sứ gật đầu, “Đây là lý do ngươi có ngoại hiệu này? Rốt cuộc là sự cố gì?”

“Ôi, là dân lưu vong bạo động. Bọn ác ôn đó vì kiếm miếng ăn cái gì cũng có thể làm.” Horde nhổ nước miếng, “Lúc đó bọn chúng bao vây xe ngựa, tôi vì cố bảo vệ bá tước phu nhân nên bắt buộc phải thúc ngựa chạy như điên, kết quả ngựa lên cơn kéo tôi ngã xuống, xe cũng bị lật.”

“Cho nên ngươi té gẫy chân?” Đại sứ tò mò hỏi, “Bá tước phu nhân thì sao?”

“So với tôi thì tốt hơn nhiều do trong xe có nệm êm và chăn bông dày, chỉ bầm dập mặt mũi chút thôi,” Horde căm giận bất bình kể, “Mụ ta leo ra bỏ chạy, bỏ tôi lại bên đường. Tôi lết cái chân gãy về tới nhà, tốn hết tiền bạc tích góp để làm một cái chân giả.” hắn lấy tay gõ vào khúc cây bằng đồng lộ ra dưới ống quần, “Thế nhưng phủ bá tước lại lấy cớ tôi không thể đánh xe được nữa đuổi tôi ra đường, bọn quý tộc vô ơn chết tiệt!”

“Thật là rất đáng tiếc,”

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip