Chương 92
“Bây giờ thì chúng ta đã kết thúc nhiệm vụ rồi chứ?” Trên quảng trường, Catclaw đang dọn dẹp tán tích của đống lửa tiếc nuối nói, “Thật sự không muốn quay lại quặng mỏ làm việc nữa. Nói thật, ta bây giờ hơi có chút tưởng niệm Tà nguyệt rồi.”
“Ta cũng thế, không muốn đụng đến mấy tảng đá đó nữa,” Jop tiếp lời, “Chủ yếu là lương quá ít ỏi. So với làm việc trong đội pháo binh ở đây, ngày nào cũng được ăn thịt, mỗi tháng được phát lương tận mười lăm ngân lang.”
“Ăn nói bậy bạ gì đó,” Vannah đứng một bên giơ đuốc soi tức giận nói, “Lần này cũng nhờ có điện hạ phát lương thực nhiều nên Tà nguyệt mới không có ai bị đói chết. Nhớ lại hai năm trước xem, khu nhà cũ số người sống qua mùa đông không đến một nửa! Ngươi lại còn dám hoài niệm Tà nguyệt? Hơn nữa, quân đội cũng sẽ không giải tán, ngươi tưởng điện hạ tuyển chúng ta vào đội pháo binh, hao tốn bao nhiêu thuốc súng như vậy để cho vui à?
“Nhưng mà không còn tà thú nữa rồi, điện hạ còn cần pháo binh đội để làm gì?” Rodney tựa người lên chổi hỏi.
Đội pháo binh vốn không phải chuẩn bị cho tà thú, Vannah nghĩ, nhưng cuối cùng cũng không tiết lộ ra, “Tóm lại, ngày mai chúng ta sẽ biết đáp án,” hắn ngáp một cái rồi khoát tay thiếu kiên nhẫn, “Mau dọn dẹp sạch sẽ chỗ này đi, ta muốn về ngủ sớm.”
Sáng sớm hôm sau, tiếng còi tập hợp nơi đóng quân đã chứng minh cho lời nói của Vannah.
Đợi tất cả mọi người tập hợp đông đủ xong, Iron Axe đứng phía trước hàng nói lớn: “Các ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ giai đoạn đầu tiên – bảo vệ trấn Bentham không bị tà thú xâm hại. Trải qua hơn ba tháng chiến đấu, các ngươi đã được điện hạ chấp nhận! Kể từ bây giờ đội dân binh sẽ được cải tổ lại thành quân chính quy của điện hạ, ai không muốn tiếp tục chiến đấu thì hiện tại có thể đứng ra ngoài. Điện hạ nói, người nào muốn rời khỏi đội dân binh sẽ được trả đủ tiền lương và thưởng thêm hai mươi lăm ngân lang xem như là…” Hắn nhớ lại từ điện hạ dùng, “À, là phí xuất ngũ.”
Không một ai trong số ba trăm người nhúc nhích, chỉ có Catclaw nhấc tay lên nói: “Báo cáo.”
Đây cũng là một trong những quỷ củ kỳ quái mà điện hạ đặt ra trong giờ huấn luyện, đội viên không được phép thò đầu ghé tai, nếu muốn hỏi han thì phải giơ tay hô báo cáo.
Iron Axe gật đầu, “Nói đi.”
“Quân chính quy là gì, có nghĩa là sắc phong chúng ta thành kỵ sĩ hay sao?”
Vannah không nhịn được phì cười, nhưng hắn rất nhanh phục hồi lại khuôn mặt nghiêm túc.
Kỵ sĩ? Kỵ sĩ chính là trở thành quý tộc, không những có được sản nghiệp và hỗ trợ mà còn có được đất phong riêng. Vấn đề thế này mà cũng hỏi ra được, đúng là làm mất mặt đội pháo binh quá.
“Không,” Iron Axe kiên nhẫn giải thích, hiển nhiên hắn đã hỏi qua điện hạ rồi. “Quân chính quy là quân đội chiến đấu chuyên dụng, mục đích để bảo vệ điện hạ, để chiến đấu vì lãnh địa của điện hạ. Nói một cách khác, khi công nhân đang đào mỏ, các ngươi sẽ rèn luyện, khi nông dân trồng trọt, , các ngươi sẽ rèn luyện, khi thương nhân bán hàng, các ngươi vẫn sẽ rèn luyện. Tất cả rèn luyện là vì mục đích thắng lợi trong chiến đấu tương lai, giống như các ngươi đã từng làm trong thời gian Tà nguyệt.”
“Vậy thì có khác gì đội dân binh chứ?” Catclaw lại hỏi.
“Rèn luyện gian khổ hơn, chế độ nghiêm khắc hơn, phần thưởng to lớn hơn.”
“Báo cáo!”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền