Chương 109 : Đánh mặt (3)
Ngẩng đầu lên, Bạch Nhạc ngạo nghễ mở miệng nói,
- Hiện giờ Côn Ngô Kiếm chưa tìm về, yêu nhân ma đạo tàn sát bừa bãi ở hậu sơn, chúng ta nên nỗ lực tu hành đối kháng yêu nhân ma đạo mới đúng! Đạo Lăng Thiên Tông chính là niềm hy vọng của chính đạo, Linh Tê Kiếm Tông ta chỉ là một tông nhỏ Huyền cấp, nhưng cho dù là người trong tông nhỏ như chúng ta, cũng hiểu được lúc này phải lấy đại nghĩa làm đầu, làm sao có thể vì một chút tranh miệng lưỡi mà ra tay đánh nhau, khiến yêu nhân ma đạo chê cười?
- Văn sư huynh thực sự muốn tỷ thí, chúng ta cứ tỷ thí, ai có thể trảm sát nhiều yêu nhân ma đạo hơn, người đó có tìm về Côn Ngô Kiếm cho Vân tiên tử!
Dừng lại một chút, Bạch Nhạc nghĩa chính ngôn từ nói,
- Nếu Văn sư huynh có thể tìm về Côn Ngô Kiếm, ta cho dù phải quỳ xuống dập đầu bồi tội với ngươi cũng cam tâm tình nguyện.
- ...
Lập tức, bất kể là Văn Trạch hay là đệ tử khác của Đạo Lăng Thiên Tông, lúc này đều không khỏi bị Bạch Nhạc nói cho trợn mắt há hốc mồm.
Tìm về Côn Ngô Kiếm, bản thân chính là chuyện của Đạo Lăng Thiên Tông, sao giống như người ngoài Bạch Nhạc này còn để bụng hơn bọn họ, một khi những lời này truyền tới trong tai Vân Mộng Chân, bảo bọn họ biết để mặt mũi vào đâu?
Khác với bọn họ, đệ tử Linh Tê Kiếm Tông biết nội tình lúc trước Đậu Nghị khiêu chiến Bạch Nhạc, không biết hiện tại đang thầm xem thường thế nào.
Lại là trò này!
Lúc trước chính là đấu pháp với Đậu Nghị như vậy, hiện giờ lại lấy ra đấu pháp với đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, chiêu này đúng là lần nào cũng chuẩn, chỉ là... quá mất mặt rồi.
Cái gì mà tìm về Côn Ngô Kiếm, hiện giờ Tử Dương Chân Nhân đã đến rồi, cho dù là có thể tìm về Côn Ngô Kiếm, đó cũng là chuyện của Tử Dương Chân Nhân và Vân tiên tử, sao bọn họ có thể nhúng tay vào được, nói thì quang minh chính đại, nhưng trên thực tế lại chẳng có tác dụng rắm gì, chỉ là nói suông.
Đương nhiên, trong lòng biết là một chuyện, có thể nói ra chính là một chuyện khác.
Mặt Văn Trạch hết xanh lại trắng, cuối cùng vẫn một câu cũng không nói ra được, chỉ có thể oán hận thu kiếm, xám xịt đi xuống dưới núi.
Cho tới khi nhìn thấy đoàn người Văn Trạch đã rời khỏi Thiên Tâm Phong, các đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông mới không nhịn được phát ra tiếng hoan hô.
Từ một
Đối với đệ tử Linh Tê Kiếm Tông mà nói, sự tồn tại của Bạch Nhạc bản thân chính là một truyền kỳ!
- Ngươi giỏi lắm, rất giỏi!
Nhìn Bạch Nhạc, Từ Phong lòng đầy vui mừng, vỗ vai Bạch Nhạc nhẹ giọng khen.
- Đệ tử không dám! May mắn gặp dịp, cả gan đi quá giới hạn, xin Từ trưởng lão thứ tội.
Quay lại trước mặt Từ Phong, Bạch Nhạc lại biến về thành một thiếu niên nhu thuận nghe lời, không nhìn ra một chút phong mang.
Trong tông môn, Từ Phong một mực đối đãi không tồi với Bạch Nhạc, bất kể là lúc trước giúp hắn phân phối biệt viện, hay là giúp hắn tranh thủ thân phận đệ tử chân truyền, thậm chí cho tới trận đánh trong sơn cốc, dùng thân thể trọng thương ngăn cản Âm Dương Quỷ Đồng, những cái này đối với Bạch Nhạc mà nói đều là ân tình.
Cho nên, cho dù thành tựu Tử Phủ, lại nhập chủ Thiên Tâm Phong, thân phận dường như không thấp hơn Từ Phong là bao nhiêu, Bạch Nhạc cũng vẫn không có chút
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền