Chương 64 : Cho ta chết trước ngươi (2)
Nếu nói, ban đầu Vân Mộng Chân chỉ hận không sớm giết chết Bạch Nhạc miễn trừ hậu hoạn, như vậy đến hiện tại, khi sinh mệnh sắp đi đến điểm cuối, hận ý trong lòng lại sớm đã dần tiêu tán.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, nàng là nữ nhân đầu tiên trong cuộc đời hắn, ở phía ngược lại, đối Vân Mộng Chân mà nói, làm sao lại không phải tương tự.
Vô luận trước đó Bạch Nhạc nghĩ hết mọi cách nhắc nhở nàng có nguy hiểm, hay là trong lúc nguy cấp bây giờ, lần nữa chọn lộn ngược trở về, tất cả đều không khỏi xúc động đến chỗ mềm mại nhất trong lòng nàng.
Dù cho nàng không nghĩ rằng mình sẽ thích Bạch Nhạc, nhưng có đôi lúc, cảm tình là thứ rất phức tạp, nhất là khi sinh mệnh sắp đến điểm cuối.
Khẽ thở dài một tiếng, Vân Mộng Chân nhẹ giọng mở miệng nói:
- Đi thôi, chuyện ở đây không phải ngươi có thể nhúng tay, cứ xem như hết thảy chưa từng xảy ra! Mặc dù thiên phú ngươi không tính quá tốt, nhưng chỉ cần chịu nỗ lực, sau này chưa hẳn không thể từ trong Linh Tê Kiếm Tông thoát vỏ mà ra... Đoán chừng, Dạ Nhận cũng không đáng ra tay với ngươi.
Nửa câu đầu là nói cho Bạch Nhạc, mà nửa câu sau, lại là nói cho Dạ Nhận nghe.
Mí mắt hơi nhảy, Dạ Nhận chưa hề tỏ thái độ, song trên thực tế, lại cũng tán đồng lời của Vân Mộng Chân.
Chỉ cần có thể giết chết Vân Mộng Chân, mục đích hắn tới lần này liền đã đạt được, còn về Bạch Nhạc, đúng thật chỉ là một tiểu nhân vật không quan trọng, có câu nói này của Vân Mộng Chân, bỏ qua Bạch Nhạc lại đã có sao.
- Người mà … tóm lại rồi cũng sẽ chết.
Giang tay ra, Bạch Nhạc rất thản nhiên mở miệng nói:
- Con người ta mặc dù sợ chết, nhưng luôn có chút chuyện lại nhất định phải làm.
Trong lúc nói chuyện, Bạch Nhạc chạy đến trước mặt Vân Mộng Chân.
- Có mấy lời, trước kia không dám nói, nhưng giờ đều sắp chết rồi... Nói ra, cũng không tính mất mặt.
Nhìn Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc nghiêm túc nói:
- Từ lần đầu tiên gặp gỡ, ta liền thích ngươi, khi đó, ta không biết cái gì là Thánh Nữ Đạo Lăng Thiên Tông!
- Ta biết ta chỉ là tiểu nhân vật, có thể cả đời đều không vào được mắt ngươi, nhưng thích chính là thích!
Trên mặt mang theo ý cười rạng rực rỡ, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
- Mặc dù thực lực kém chút, song ta tốt xấu cũng là nam nhân, nếu để ngươi chết trước mặt ta, vậy thì cũng quá vô dụng.
Chắn thân mình trước mặt Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc bình tĩnh rút kiếm, chỉ hướng Dạ Nhận, phảng phất đối mặt với hắn không phải cường giả Tinh Cung Cảnh gì cả, mà chỉ là một tên đối thủ Dẫn Linh Cảnh.
- Ta biết, thế này thật ra chẳng ích gì... Nhưng chí ít, cho ta được chết trước ngươi.
…
Cho ta được chết trước ngươi.
Chỉ một câu rất đơn giản, lại khiến nội tâm Vân Mộng Chân hung hăng run lên, thậm chí có xung động muốn rơi lệ.
Trên đời này người thích nàng rất nhiều, nhưng đến khi thật phải đối mặt tử vong, lại có bao nhiêu người có thể thong dong như thế?
Đây tựa hồ không phải tình thoại, lại động người hơn bất cứ tình thoại nào.
Đưa lưng về phía Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc nhìn không thấy biểu tình của nàng, đương nhiên, nếu có thấy cũng không quá để ý, đều là người sắp phải chết, còn cần gì để ý nữa đâu?
Nhưng nói ra hết lời trong lòng, Bạch Nhạc lập tức cảm thấy cả người nhẹ nhàng không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền