Chương 97 : Không phải ngươi từng ngậm rồi chứ? (2)
Được thôi, cho dù Vân Mộng Chân không nói rõ, Bạch Nhạc cũng hiểu, lúc trước đối phương mở ra tất nhiên là Tử Phủ phẩm chất tốt nhất.
Mỗi khi hắn đắc ý dào dạt cho rằng có thể tinh vi với Vân Mộng Chân một chút, sẽgặp phải một lần đả kích!
Nói Thánh Nữ của ccmTauBwdeḅ ffFMmKwẚ Thiên Tông có giỏi không?
Được rồi! Thật sự rất rất giỏi!
Nghĩ tới đây Bạch Nhạc không khỏi cảm thấy chán nản.
Nhận thấy Bạch Nhạc dường như có chút suy sụp, trong lòng Vân Mộng Chân không khỏi có chút không đành lòng, khẽ hừ một tiếng, mới mở miệng nói,
- Ngươi cũng không cần quá lo lắng, tuy Linh Tê Kiếm Tông chỉ là tông môn Huyền cấp, nhưng được cái là đệ tử thực sự phải bồi dưỡng lại cực ít! Đã đứng vào hàng chân truyền, tài nguyên của tông môn tất nhiên sẽ nghiêng về phía ngươi, chỉ cần ngươi không liều lĩnh xằng bậy, tông môn tất nhiên sẽ chuẩn bị tất cả cho ngươi.
Cái gọi là tông môn, bất kể là Thiên tông hay là loại tiểu tông môn Huyền cấp này, trên thực tế, cái mang tới chính là tác dụng như vậy.
Tông môn sẽ dồn hết toàn lực bồi dưỡng những đệ tử có thiên phú, đồng dạng, một khi những đệ tử này tu hành có thành tựu, cũng phải tận lực tranh đoạt nhiều tài nguyên hơn trả lại cho tông môn, đạo lý này, đặt khắp tứ hải đều chuẩn!
Kỳ thật trong lòng Bạch Nhạc cũng hiểu đạo lý này, chỉ là trong nhất thời không thể phản ứng kịp mà thôi.
Hơi do dự một chút, Vân Mộng Chân lật cổ tay, từ trong vòng tay lấy ra một hộp ngọc, trong đó có một trái cây màu xanh to bằng quả mơ, óng ánh long lanh, chỉ mở ra cho Bạch Nhạc nhìn, rất nhanh lại đóng vào.
Nhưng cho dù chỉ mở ra trong nháy mắt, cũng tỏa ra một cỗ linh khí nồng đậm, thấm vào ruột gan!
- Đây là một trái Linh Khư Quả, sinh trưởng trong linh mạch, tuy chỉ là hạ phẩm, nhưng dùng để mở Linh Phủ thì hiệu quả đã đủ rồi.
Đưa hộp ngọc cho Bạch Nhạc, Vân Mộng Chân lạnh lùng nói,
- Khi mở Linh Phủ, ngậm nó ở trong miệng! Nếu linh lực sung túc,vậy đừng lãng phí, bỏ lại nó vào hộp ngọc, sau này khi cần lại dùng! Nếu linh lực không đủ thì cắn nó, linh lực phát ra tất nhiên đủ cho ngươi mở Linh Phủ!
Nhìn hộp ngọc Vân Mộng Chân đưa qua, lúc này trong lòng Bạch Nhạc cũng không khỏi dâng lên cảm giác ấm áp.
Cho dù Vân Mộng Chân không giải thích Linh Khư Quả này rốt cuộc quý giá tới mức nào, nhưng chỉ dựa vào lời dặn dò, khi không cần thiết thì đừng lãng phí, đã đủ có thể thấy được sự quý giá của nó.
Trên thực tế, cũng đích xác là như vậy, một trái Linh Khư Quả cho dù là đối với Vân Mộng Chân mà nói, cũng cực kỳ hữu dụng, đưa nó cho Bạch Nhạc, thực sự cũng có chút đau thịt.
Trong lòng cảm động, nhưng Bạch Nhạc lại không muốn biểu đạt loại cảm xúc này.
Nhìn Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc đột nhiên cười hỏi,
- Ê, Vân Mộng Chân, trái cây này, ngươi đã ngậm chưa?
Lập tức, mặt Vân Mộng Chân đỏ bừng, hơn nữa còn có xu thế trở mặt, trực tiếp lật tay muốn thu hồi hộp ngọc,
- Không cần thì thôi.
- Đừng!
Từ lúc mở miệng, Bạch Nhạc đã phòng bị Vân Mộng Chân trở mặt, tay mắt lanh lẹ, lập tức cướp hộp ngọc vào trong tay mình,
- Ngươi, yên tâm ta không chê nước miếng của ngươi đâu!
- ... Bạch Nhạc, ta phải giết ngươi!
Nước miếng?
Lập tức, Vân Mộng Chân nổi giận, nhấc chân đạp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền