Chương 866 : Con gái của Vương Huyên (3)
“Thầy giáo đưa ra bài tập về nhà, đối với những bạn học khác mà nói rất đơn giản, nhưng đối với con lại rất khó, phải đưa ra một tấm hình…” Cô bé thút thít, thương tâm rơi lệ, giống như có ủy khuất, càng có bi thương, nói: “Ảnh chụp mùa này, ảnh gia đình mới nhất, thực sự không được, trong tấm ảnh cũng phải có bố, hoặc là có mẹ, thế nhưng… con không có.”
Cô bé nói đến đây, thực sự nhịn không được, khóc thương cảm, không ngừng xoa nước mắt, cuối cùng cô bé ngồi ở ven đường, ôm hai đầu gối, cúi đầu xuống.
Trong lòng Vương Huyên bị xúc động mạnh, rất muốn chạy qua, nhưng lại sợ gây ra chú ý của người máy, không muốn cô bé bị cuốn vào phong ba khó hiểu này, cô bé đã rất đáng thương.
Dưới trời chiều, cô bé đứng dậy, nhìn người đi ngang qua, từ từ đi lên trước, nhỏ giọng nói chuyện với một số người, nói: “Cháu có thể xin ngài giúp một việc không?”
Nhưng mà người đi đường vội vàng, mọi người trên đường tan tầm đều nóng lòng về nhà, ít có người ngừng chân.
Chợt có người hơi dừng lại, cô bé đã khiếp nhược lên tiếng: “Chú ơi… Có thể cùng cháu chụp kiểu ảnh không?”
Người đi ngang qua rất kinh ngạc, vội vàng lên đường, ôn hòa sờ soạng đầu của cô bé một chút rồi ngay lập tức rời khỏi, cũng không biết tình cảnh cùng tình huống thật của cô bé.
Cô bé lau đi nước mắt, lấy dũng khí, lần này thử ngăn lại một người đàn ông, sau đó chỉ hướng quen thuộc cách đó không xa, chung cư mà cô đã sống ở đó bốn năm năm, nói: “Chú ơi, có thể, cùng cháu đứng ở ngoài cửa lớn chụp một tấm hình hay không?”
Cô bé ngửa đầu, lộ ra vẻ ước ao, đồng thời tâm thần cũng thấp thỏm, sợ bị người cự tuyệt.
Người đàn ông kia cười dừng lại, nhìn cô bé một cái, nói: “Chú đang bận, phải đi đón con gái chú tan học, cháu thật là ngoan thật hiểu chuyện, tự mình đeo cặp sách nhỏ về nhà sao?”
Sau đó, người đàn ông lập tức rời khỏi.
Cô bé nghe đến thấy câu này, lập tức cúi đầu xuống, yên lặng lui về phía sau, ở chỗ không ai thấy im lặng rơi lệ, sau đó nhỏ giọng lầm bầm: “Con nhớ… mẹ, nhớ bố rồi.”
Trong lòng Vương Huyên tê rần, hắn nhìn về mấy tên người máy sinh mạng thể kim loại phía xa, vì sao còn chưa rời đi?
“Chúng ta không có ác ý.”
Một tên người máy trong số đó vậy mà lên tiếng, dùng ngôn ngữ của Tân Tinh, nhưng âm thanh kia hơi lộ ra vẻ “Cứng ngắc”.
Vương Huyên biết, bọn họ quan sát được, đã chú ý tới cô bé Lạc Lạc.
Hắn không tiếp tục chờ, đi thẳng về phía trước, đi đến bên cạnh nàng, nói khẽ: “Lạc Lạc, cháu muốn cùng chú chụp tấm hình không?”
Hai mắt cô bé đẫm lệ, nhanh chóng ngẩng đầu, sau khi nhìn thấy hắn, kinh hô một tiếng, sau đó vui mừng, động tác làm người ta nhìn thấy mà chua xót. Cô bé nén nước mắt, nhanh chóng gật đầu giống như gà con mổ thóc, nghẹn ngào chỉ có thể nói ra một chữ: “Vâng!”
“Nếu cháu là con gái của chú thì tốt bao nhiêu.”
Vương Huyên nhẹ nói, ngồi xổm xuống đưa cõng cô bé lên, nói: “Đi, chúng ta đi đến cửa chụp ảnh.”
Trước cửa vô cùng quen thuộc, Vương Huyên mang theo cô bé đi tới, nhờ người máy chụp ảnh, Lạc Lạc ngồi trên đầu vai của hắn, được nâng lên cao, trên khuôn mặt tinh khiết là nụ cười vui vẻ.
Mấy tấm ảnh chụp ban đầu, cô bé đang cười, nhưng cũng mang theo nước mắt, không khống chế nổi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền