ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thâm Không Bỉ Ngạn

Chương 902. Thần tiên của lục địa (1)

Chương 902 : Thần tiên của lục địa (1)

An thành, mưa phùn từng trận, vào mùa đầu hạ này, cây cối hai bên đường phát triển mạnh mẽ, lá cây được rửa sạch, xanh um và tươi mát.

Vương Huyên đi trong mưa nhỏ tí tách, tới thắng cảnh rất nổi tiếng trong thành – Vân Hồ, suy nghĩ trôi xa theo màn mưa bụi.

Ngày xưa, hắn từng đá Ngô Nhân vào trong hồ ở nơi này. Nhưng hôm nay hắn tới nơi này, không phải vì hoài niệm, mà là vì giết tiên!

Hằng Quân, quả thật mạnh mẽ vô song, người đầu tiên đạt được chí bảo, nhưng những người hắn ta phái tới quá mức tự cao.

Đến bây giờ, có vài người vẫn chưa thay đổi thái độ, vẫn đang nhìn xuống nhân gian như trước, cũng không coi người trong thế giới hiện thực là đồng loại.

Một số người trong bọn họ, cho rằng ngày xưa mình đã thành tiên, ngồi tít trên cao, cấp bậc của sinh mệnh đã khác từ lâu.

“Lão Trần đã giết hai người ở trang viên bên ngoài An thành, ở Bình thành cũng liên tục âm thầm săn bắn, có thể do ông ta làm quá mức bí mật, nên các ngươi vẫn chưa biết có một số đồng đội đã chết sao?”

Người của trận doanh này hết lần này đến lần khác vượt qua ranh giới đỏ, kể từ sau lần trước đó, lại có người đi đến An thành, vẫn đang tìm Vương Huyên, muốn đòi Trảm Thần kỳ.

Vương Huyên quyết định ra tay, tự mình đến.

Mưa bụi mờ mịt, chạng vạng bên Vân Hồ du khách vẫn rất nhiều, ai cũng che dù, dạo bước trong mưa, thưởng thức vẻ đẹp nên thơ, mưa phùn gió nghiêng quên lối về.

Hắn nhìn thấy một bóng người, chắc là một trong những mục tiêu.

Người kia đang du hồ, thuê một chiếc thuyền trúc, đứng ở đầu thuyền, trong màn mưa có vẻ rất có tiên khí.

“Là ngươi!”

Cách rất xa, người kia đã cảm nhận được Vương Huyên đến, trong sương mù dày đặc của hồ nước, hắn ta đứng yên bất động, nhưng thuyền trúc lại tự động phá vỡ mặt hồ đi đến.

Bên bờ có rất nhiều kiến trúc phục cổ, giống như đang tái hiện lại thời đại cũ, trở lại thời kỳ vương triều cổ đại, đây cũng là nguyên nhân người này tới đây.

Vương Huyên chủ động xuất hiện, chính là chờ hắn ta tới.

Mưa bắt đầu trở nên lớn hơn, trời đất tối tăm, hạt mưa rơi xuống hồ, tóe lên một vùng khói mỏng lớn, người du hồ lập tức ít đi.

“Mây đen trút mực chưa nhòa núi, mưa trắng gieo châu nhảy rộn thuyền.” Người kia đến, thoạt nhìn bề ngoài không tầm thường, dáng vẻ chừng bốn mươi tuổi, giống một văn sĩ thời cổ đại sống đến thời đại này.

“Vương Huyên đúng không? Bọn ta tìm ngươi đã lâu, mượn Trảm Thần kỳ của ngươi dùng một chút.” Hắn ta chắp tay sau lưng, người đứng trên thuyền trúc dưới màn mưa, bình tĩnh mà tự tin.

Mưa càng lúc càng lớn, màn sương như thơ cũng không giữ được người du hồ, ồn ào chạy về phía thành phố, gió lớn dần, những tán ô cũng bị thổi lật lên.

Nơi ồn ào náo động này biến mất ngay lập tức, hơi thở hồng trần khuất xa. Vương Huyên nhìn hắn ta, nói: “Nếu tôi không cho các người mượn thì sao?”

“Vậy cho ta mượn đầu trên cổ ngươi dùng trước!” Người này chỉ tay về phía trước, bùm một tiếng, sấm sét xuất hiện, cực kỳ chói mắt, đánh về phía Vương Huyên.

Hắn ta thật sự có tư cách để tự phụ, thủ đoạn này “quá tiêu chuẩn”, đủ để đối phó các siêu phàm giả hàng đầu, hắn ta đang mượn sức mạnh của trời đất.

Đây không phải tia chớp được phóng ra từ cơ thể của siêu phàm giả, mà là sấm sét hắn ta đưa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip