Chương 79 : Chết yểu rồi, chuột chũi thành tinh rồi
- Đại Hắc Cẩu! Giữ con thỏ dưới miệng!
Trần Thư đứng dậy, đột nhiên hét lớn một tiếng, âm thanh cực lớn khiến cho thân thể Liệt Trảo Lang cũng chấn động một cái.
Nói xong, Trần Thư tay cầm túi phân u-rê, trực tiếp nhảy xuống khỏi lưng của Hỏa Diễm Điểu, trong ánh mắt u oán của Liệt Trảo Lang, thu xác chết của Băng Dã Thỏ vào trong túi.
- Đây là cái người gì hả? Lại giành giật đồ ăn với sói, hơn nữa còn là do ta giết chết có được không?
Liệt Trảo Lang trong lòng đau khổ, nhưng mà có mệnh lệnh của Chu Thực, nó chỉ có thể chịu ủy khuất mong đợi nhìn, nuốt nước miếng thèm muốn.
- Tiểu Trần, Băng Dã Thỏ cấp phổ thông thì không có giá trị.
Chu Thực nhịn không được nói, cho dù là mang về bán cho quán ăn của Thanh Vân Trấn, nhiều nhất cũng chỉ mấy trăm tệ một con.
Trần Thư nghiêm trang nói:
- Ta biết rồi, nhưng bây giờ các ngươi không đói sao?
Chỉ thấy Trần Thư từ trong balo hành quân lấy ra các loại giá đỡ thanh sắt, vậy mà một bộ có thể lắp ráp thành vỉ nướng?
- Chờ một chút! Chờ một chút!
Chu Thực miệng khẽ giật một cái, chỉ cảm thấy não của mình như bị đông cứng một hồi.
- Đại ca, nơi này là Thanh Nguyên Sâm Lâm, không phải là nơi chúng ta đến cắm trại dã ngoại…
Chu Thực mở miệng nói.
- bây giờ là ban ngày, thời gian hành động của chúng ta có hạn!
Dường như nghĩ đến mùi vị của Băng Dã Thỏ, hắn ta âm thầm nuốt nước miếng xuống, nói:
- Cho dù là đói rồi, vậy cũng phải đợi đến buổi tối.
Trần Thư mặt đầy thất vọng, cất vỉ nướng vào.
Có điều Băng Dã Thỏ chỉ lớn có gần một thước, một túi phân u-rê cũng chỉ có thể chứa được hai con, nếu không giải quyết tại chỗ thì sợ rằng khó mà mang theo.
- Đại Hắc Cẩu, cho ngươi mấy con này.
Trần Thư lấy năm con Băng Dã Thỏ ném cho Liệt Trảo Lang, bốn con còn thừa lại thì đặt lên lưng của Thiết Bối Thú.
Một nhóm người đều có chút thèm ăn, ngược lại cũng không có ngăn cản hành động của Trần Thư.
Có Liệt Trảo Lang phụ trách chiến đấu, tác dụng của những người còn lại thực ra không lớn, chủ yếu là để gia tăng độ ăn ý của hai bên, dẫu sao cũng ở cùng một Ngự Thú Đoàn, sau này sẽ phải đối mặt với rất nhiều hung thú lớn mạnh hơn.
Liệt Trảo Lang nuốt Băng Dã Thỏ xong, với ánh mắt thỏa mãn, đề phòng bốn phía.
Chu Thực đi đến bên cạnh Đại Lực Tiêu, chuẩn bị hái.
- Để ta để ta!
Trần Thư lại chạy chậm đến, trong tay cầm một chiếc xẻng nhỏ màu bạc tinh xảo.
- Trong sách giáo khoa nói, hái Đại Lực Tiêu tốt nhất là phải dùng vật phẩm bằng bạc, nếu không thì có thể sẽ ảnh hưởng đến dược tính của nó.
Chu Thực hơi sững sờ, cười nói:
- Tiểu tử nhà ngươi học khoa học tốt đấy.
Trần Thư đào Đại Lực Tiêu dè dặt, mở miệng nói:
- Đó là đương nhiên, Hàm Kim Lượng của thành tích văn hóa là 396 điểm, có hiểu hay không?
- Ngươi? 396 điểm? Bớt khoác lác đi, tưởng Chu thúc của ngươi chưa từng đi học à?
Chu Thực khinh bỉ nhìn hắn, Khoa Văn Hóa cho dù là lớn mạnh đi chăng nữa, cũng khó mà vượt qua 380 điểm, bởi vì đề áp tục thật sự không phải là người có thể làm được.
- Thích tin hay không tin.
Trần Thư không để ý đến, đào lên ba gốc cây Đại Lực Tiêu, vẻ mặt ung dung bỏ vào trong balo.
Chu Thực:
- ?
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền