Chương 81 : Trần Thư hiểu sơ về xem bói (1)
Nhưng con chuột kia có quá nhiều tiểu đệ đi theo, Liệt Trảo Lang nhà hắn ta cũng ăn không được nhiều Cương Nha Thử như vậy.
Vì phòng ngừa chạm mặt đàn chuột thêm lần nữa, bọn họ quyết định thay đổi phương hướng.
Trời rất nhanh đã vào đêm, ngàn vạn ngôi sao sáng lên điểm xuyết trên bầu trời.
Dù là ban đêm, Thanh Nguyên Sâm Lâm này vẫn xinh đẹp tựa thế ngoại đào nguyên, nếu không có tiếng hung thú gầm thét thì còn tốt hơn.
Đùng đùng…
Trần Thư lấy ra một cái vỉ nướng đơn sơ, dùng Thiết Thiên làm xiên, xiên qua hai con Băng Dã Thỏ đô con.
Lửa cháy lên, một tầng mỡ tí tách chảy xuống tỏa ra hương thơm ngào ngạt, một phần mỡ ngấm ngược trở lại xiên thịt khiến thịt vừa thấm nhuần gia vị vừa giòn xốp.
Rắc muối tinh và bột hạt tiêu lên, ngọn lửa cháy hừng hực phát ra tiếng tách tách, mùi thịt xiên càng trở nên mê người.
Ngửi thấy mùi thịt nướng, tài xế lão Vương thèm thuồng nuốt một ngụm nước miếng.
- Tiểu Trần, Vương thúc sai rồi, đồ ngươi mang theo không có cái gì là vô dụng cả.
Mọi người xỏ găng tay cách nhiệt rồi nhanh chóng chia thịt Băng Dã Thỏ ra làm mấy phần.
Khi miếng thịt non mềm vào trong miệng, người nào người nấy đều nở nụ cười mãn nguyện.
Không nghi ngờ chút nào, giờ khắc này Trần Thư đã chinh phục được toàn bộ Ngự Thú Đoàn chỉ bằng cách chinh phục dạ dày của bọn họ.
- Tiếc là thiếu mất tương với rượu ngon.
Trần Thư lắc đầu tiếc nuối.
Ở Dị Không Gian, mọi người đều chỉ ăn dè ăn xẻn, ăn chỉ cần đủ để sống là được rồi.
Ai còn nghĩ đến việc mang theo một đống hương liệu và vỉ nướng đi nữa chứ?
Hai con Băng Dã Thỏ to con nhanh chóng bị tám người chia nhau ăn sạch. Đến cả Hứa Tiểu Vũ cũng vỗ bụng hài lòng thỏa mãn.
Sau bữa cơm chiều, Ngự Thú Đoàn 666 phân công gác đêm, hai người Trần Thư và Hứa Tiểu Vũ có tu vi yếu nhất cũng không được ưu tiên.
Dù sao bọn họ tới đây không phải để hưởng thụ mà là để quen dần với quy luật sinh tồn ở Dị Không Gian.
Chu Thực lấy ra một cái túi chứa bột màu vàng, rắc xung quanh chỗ bọn họ, đây là phân của Bạch Ngân cấp Lãnh Chúa, một túi nhỏ như này đã mấy ngàn, nó dùng để dọa chạy những hung thú cấp thấp.
Liệt Trảo Lang cũng không bị thu hồi, nó nằm nhoài bên đống lửa, đôi mắt híp lại cảnh giác nhìn xung quanh.
Một đêm trôi qua trong yên bình…
Rạng sáng ngày thứ hai, bọn họ lại lên đường.
Trần Thư đeo túi hành quân trên lưng, tự giác ngồi lên lưng Hỏa Diễm Điểu, khiến Hỏa Diễm Điểu bất mãn kêu lên kháng nghị.
Đi càng sâu vào Thanh Nguyên Sâm Lâm, tỉ lệ gặp hung thú cũng tăng lên nhiều hơn.
Liệt Trảo Lang đại phát thần uy, tiêu diệt toàn bộ hung thú mà đội ngũ gặp được trên đường.
Mọi người bắt được ba con Thanh Tinh Xà đúng như ý nguyện, ba con Thanh Tinh Xà được cho vào trong túi đặc chế rồi nhét vào trong balo.
Đoàn người tiếp tục đi sâu vào trong Thanh Nguyên Sâm Lâm, bọn họ muốn tìm Thiết Hạch Quả cấp hai.
Sáu ngày qua đi, tuy chưa tìm được Thiết Hạch Quả nhưng tổng số dược liệu bọn họ thu thập được có giá trị hơn hai mươi vạn Hoa Hạ tệ.
Vé vào cửa của Thanh Nguyên Sâm Lâm là ba vạn Hoa Hạ tệ một người, tính đến bây giờ, bọn họ cũng đã hòa lại vốn.
- Chu thúc, bên kia…
Trần Thư ngồi trên lưng Hỏa Diễm Điểu, đột nhiên nói.
Phía
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền