Chương 15: Khóa chặt con mồi
“Cố y sư tới!”
Vừa thấy Cố Trường Thanh xuất hiện trước cửa y quán, đám bệnh nhân đang xếp hàng chờ đợi lập tức vây kín lấy y. Những người này phần lớn đến từ khu ổ chuột. Nguyên chủ trước đây tuy mượn danh nghĩa y quán để che giấu thân phận sát thủ, nhưng ngày thường vẫn xem bệnh cho dân chúng, giá lấy rất rẻ, có điều y thuật thực sự không mấy cao minh.
Thế giới này linh khí dồi dào, không giống như Trái Đất ở kiếp trước vốn đầy rẫy các loại virus, nguyên nhân gây bệnh ở đây đa số là do phong hàn. Đối với một quân y hiện đại đến từ thế kỷ 21 như Cố Trường Thanh, việc chữa trị những chứng bệnh này chẳng qua chỉ là chút tài mọn, không đáng nhắc tới.
“Đừng đẩy, cầm lấy thẻ bài xếp hàng, từng người một thôi.”
Cố Trường Thanh mở cửa tiệm, xách ra một giỏ thẻ gỗ phát cho mọi người. Sau khi phân phát xong, y thay y phục y sư, bắt đầu đường đường chính chính khám bệnh và bốc thuốc cho từng người.
Chỉ trong khoảng nửa canh giờ ngắn ngủi, y đã giải quyết xong cho hơn hai mươi bệnh nhân. Tuy nhiên, trong số đó có một người khiến y phải lưu tâm. Người nọ có khuôn mặt gầy gò nhưng đôi mắt lại sáng quắc có thần, bộ pháp trầm ổn, hoàn toàn không giống kẻ đang mang bệnh. Nhìn kỹ diện mạo, Cố Trường Thanh bỗng cảm thấy có chút quen mắt.
Khi nam tử thon gầy cuối cùng cũng bước đến trước mặt Cố Trường Thanh, hai người nhìn nhau, y đã có nhận định trong lòng, liền đưa tấm thẻ bệnh nhân cuối cùng cho đối phương.
“Cố y sư, phương thuốc này là Trần lão bản nhờ ta mang tới, làm phiền người xem qua một chút.”
Nam tử thon gầy nói đoạn, đưa ra một gói thuốc rỗng. Đợi đến khi bốn bề vắng lặng, hắn mới kín đáo rút ra một tờ giấy, nhét vào tay Cố Trường Thanh.
“Trần lão bản nhắn ta gửi tới người một câu, nhất định phải thuốc đến bệnh trừ.”
Hắn cố ý nhấn mạnh bốn chữ cuối cùng, rồi bồi thêm một câu đầy ẩn ý: “Nếu không, sẽ phải bồi thường gấp ba lần tiền thuốc đấy.”
Nói xong, nam tử thon gầy quay người rời đi.
“Xem ra người này chính là kẻ Trần Khuê phái tới truyền tin.”
Cố Trường Thanh trầm ngâm. Y cảm thấy vô cùng phiền lòng với cái gọi là tiền hoa hồng và khoản bồi thường này. Trần Khuê - gã lùn kia chỉ đóng vai trò trung gian nhưng dù nhiệm vụ thành hay bại đều có thể ngồi không hưởng lợi, rõ ràng là đang coi y như công cụ kiếm tiền.
Nghĩ đến đây, Cố Trường Thanh cảm thấy lồng ngực bí bách, càng thêm kiên định với quyết tâm tự mình thành lập một tổ chức tình báo riêng.
Cố Trường Thanh đi tới cửa, treo lên bảng thông báo “Hôm nay tạm dừng buôn bán, xin miễn tiếp đãi”. Sau đó, y mới mở tờ giấy ra xem.
Con mồi: Mã Đinh Vũ. Thân phận: Trưởng tử Mã gia. Bối cảnh: Thế gia Bá tước tại Kinh thành Đại Ung hoàng triều. Tuổi tác: 25 tuổi. Thực lực: Hậu Thiên cảnh trung kỳ. Cận vệ: Mười lăm người là võ giả Hậu Thiên cảnh, một người là kiếm tu Tiên Thiên cảnh đỉnh phong tên gọi Lý Siêu. Địa điểm hoạt động gần đây: Đang trên đường tới Thanh Châu thành, tối mùng 9 tháng này sẽ tham gia buổi đấu giá tại Kim Hải Các. Tiền thù lao: 100.000 ngân phiếu. Thời hạn nhiệm vụ: Tám ngày.
Phía dưới phần tư liệu là bức chân họa của một thanh niên có khuôn mặt âm hiểm. Cố Trường Thanh sững người, trong đầu lập tức hiện lên gương mặt của gã thanh niên mặc cẩm y mà y đã gặp lúc trước.
“Mã Đinh Vũ, lại là hắn.”
Thì ra kẻ đó chính là mục tiêu lần này. Chẳng trách gã lại bị kẻ nào đó trong bóng tối căm ghét đến mức thuê sát thủ từ chợ đen để ám toán. Một tên công tử bột chỉ biết dựa vào thế lực gia tộc, ra ngoài thì cậy thế hiếp đáp kẻ yếu, ngay cả trong thời điểm dầu sôi lửa bỏng này vẫn không biết thu liễm.
Sau khi thu dọn xong, Cố Trường Thanh đi tới một tiệm cơm, gọi một bàn đầy thức ăn rồi bắt đầu dùng bữa. Trong lúc ăn, y thỉnh thoảng lại thông qua tầm nhìn của Hổ Ong để quan sát tình hình phía y quán.
Đang ăn, một nhóm người bỗng hung hăng tiến vào tiệm, chiếm lấy những vị trí đẹp nhất. Cố Trường Thanh liếc nhìn qua, nhận ra ngay đó chính là nhóm của gã thanh niên mặc cẩm y đã xảy ra xung đột với mình trên phố. Cũng may khi đó y ngồi trong xe ngựa, có rèm che khuất nên đối phương không nhận ra mặt.
Gã thanh niên mặc cẩm y ngồi vào ghế chủ tọa, sắc mặt âm trầm đập mạnh xuống bàn khiến chén trà nảy lên bần bật.
“Nếu để ta tra ra được kẻ nào đứng sau vụ này, ta nhất định sẽ khiến hắn sống không bằng chết!”
Mã Đinh Vũ khịt mũi coi thường, giọng đầy căm hận. Lần này tới Thanh Châu thành, việc chính sự còn chưa đâu vào đâu đã tổn thất mất mười mấy con chiến mã, cục tức này khiến hắn khó lòng nuốt trôi.
Lý Siêu, người mang trường kiếm bên mình, đứng cạnh khuyên nhủ với giọng trầm thấp: “Thiếu gia, gần đây người bị kẻ ở chợ đen nhắm tới, lúc này rời phủ ra ngoài, làm việc chớ nên quá phô trương.”
Mã Đinh Vũ nghe vậy liền hừ lạnh: “Ngươi sợ sao?”
Lý Siêu khẽ cúi người đáp: “Thiếu gia quá lời rồi.”
“Có cao thủ Kiếm Đạo Tiên Thiên cảnh đỉnh phong như ngươi bên cạnh, ta còn gì phải lo lắng?” Mã Đinh Vũ tự phụ nói, đoạn xoay sang hỏi: “Thứ ta bảo ngươi chuẩn bị đã mang theo chưa?”
Một tên thủ hạ cẩn thận quan sát xung quanh rồi ghé sát tai Mã Đinh Vũ nói: “Thiếu gia yên tâm, lần này ra ngoài ta đã mang theo hai bao Hợp Hoan Tán.”
Mã Đinh Vũ nhận lấy hai bao thuốc từ tay tên thủ hạ, trên mặt lộ ra nụ cười dâm tà: “Thứ này hậu kình rất mạnh, chỉ cần hít phải một hơi, cam đoan sẽ khiến ả còn lăng loàn hơn cả kỹ nữ ở Di Hồng Viện.”
“Liễu Như Vân, không phải ngươi luôn giả vờ thanh cao, lãnh đạm đó sao? Để xem khi có Hợp Hoan Tán này, ngươi sẽ ở dưới thân ta mà phát tao phát lãng như thế nào!”
Mã Đinh Vũ cười đắc ý, ánh mắt càng thêm phần phấn khích.
“Thiếu gia, lần này người vì muốn có được trái tim của Liễu cô nương mà đặc biệt từ Kinh thành tới đây tham gia đấu giá, thực sự có chút mạo hiểm.”
Mã Đinh Vũ hất hàm: “Nếu có thể ôm được mỹ nhân về, mạo hiểm chút cũng đáng.”
Chứng kiến sự tự phụ của Mã Đinh Vũ, Cố Trường Thanh từ đáy lòng cảm thấy khinh bỉ. Ăn uống xong xuôi, y tính tiền rồi rời đi. Lúc ra cửa, y không quên liếc mắt quan sát thêm một lần nữa.
Mặc dù mục tiêu đã ở ngay trước mắt, nhưng đối phương có đông đảo võ giả hộ vệ, lại thêm một cao thủ Tiên Thiên cảnh đỉnh phong, lúc này ra tay chưa phải thời cơ tốt.
“Hết thảy đã rõ.”
Cố Trường Thanh hơi suy nghĩ, rồi âm thầm phái Ảnh Chu ra ngoài. Tuy Hổ Ong có khả năng bay lượn giúp việc theo dõi dễ dàng, nhưng xét về kỹ năng ẩn nấp, Ảnh Chu rõ ràng vượt trội hơn hẳn.
“Ảnh Chu, bám sát hành tung của mục tiêu, tuyệt đối không được để lộ dấu vết.”
Sau khi nhận lệnh, Ảnh Chu nhanh chóng băng qua đường, leo dọc theo vách tường tiệm cơm đến bên cửa sổ, chậm rãi thu hẹp khoảng cách để thăm dò bọn người Mã Đinh Vũ.
Cố Trường Thanh chỉ hy vọng Mông Tĩnh đừng đến Thiên Mệnh y quán sớm quá, nếu không e rằng sẽ xảy ra cảnh oan gia ngõ hẹp ngay tại đó.
Dưới sự giám sát của Ảnh Chu, con mồi đã bị khóa chặt.