Chương 2392
- Hồng hộc!
Yết hầu Tô Dật giống như bị người bóp chặt, nhìn qua vô số điểm sáng tán loạn trong hư không, trong lòng Tô Dật mới hiểu được trận ảo mộng kia là thật.
Độc Cô Vũ Mặc đã thật sự rời đi, vì hắn, vì Nhược Hi, mà phỉ rời khỏi cái thế giới tươi đẹp này.
- Vũ Mặc. . . Vũ Mặc. . .
Nghẹn ngào, gầm nhẹ, nghĩ đến cặp mắt màu lam bên trong ảo mộng khiến người ta say mê kia, đột nhiên Tô Dật lục phủ ngũ tạng thắt lại với nhau, một loại cảm giác tê tâm phế liệt xông lên đầu.
Bên cạnh, Liễu Nhược Hi, Thượng Quan Thiên Thần và Thôn Thôn đều yên tĩnh ngủ say, Tô Dật chỉ có thể ở bên trong cái không gian hắc ám này, một mình tiếp nhận nỗi đau không thể tả này.
- Tại sao nàng lại ngốc như vậy?
Nước mắt giống như nước lũ tràn đê không thể ngăn lại, ngón tay Tô Dật cắm thật sâu vào trong thổ nhưỡng màu đen, mười đầu ngón tay đều đã vỡ vụn không chịu nổi, Tô Dật cũng không có một tia cảm giác đau.
Oán trách cùng phẫn hận tràn ngập nội tâm, Tô Dật không ngừng lắc đầu, không nguyện ý tin tưởng sự thật này.
Nhìn những đốm sáng tiêu tán trong không trung, trong lòng Tô Dật tựa như đao cắt, rốt cục vẫn ép buộc mình nhận rõ sự thật này.
Độc Cô Vũ Mặc vừa mới biểu lộ tình cảm, chẳng lẽ một nữ tử đơn thuần thánh khiết như thế, cứ như vậy rời đi sao?
Tô Dật loạng choạng, tâm trí giống như bị mê mẩn, đứng dậy nhìn về phía chân trời tán loạn điểm sáng, hương thơm đặc hữu của Độc Cô Vũ Mặc vẫn còn lưu lại, thế nhưng giai nhân đã rời khỏi dương thế.
Quan sát xiềng xích đã hóa thành mảnh vụn trên mặt đất và hơi thở trầm ổn của Liễu Nhược Hi và Thôn Thôn, vết thương trên người mình cũng đã khép lại.
Mặc dù ở bên trong Hỗn Nguyên Cổ Chung, nhưng uy áp bảy ngàn trượng đã hạ xuống, thậm chí so với năm ngàn trượng còn thấp hơn rất nhiều.
Tất cả những chuyện này đều là công lao của Độc Cô Vũ Mặc.
Trong lòng Tô Dật biết rõ Liễu Nhược Hi vì cứu mình, không tiếc lấy ra năng lượng Thất Thải Linh Lung Noãn, mà Độc Cô Vũ Mặc vì cứu mình, càng dùng toàn bộ sinh mệnh của nàng đánh cược.
Một loại cảm giác vắng lặng, đau nhức thấu xương tủy khiến toàn thân Tô Dật run rẩy, như là một người ở đứng thẳng bên trong băng thiên tuyết địa, không có cảm giác, không có linh hồn, giống như tất cả đều trở nên tẻ nhạt vô vị.
Giai nhân đã qua đời, Tô Dật không biết đồ vật mình đang theo đuổi có còn tồn tại.
Trong đầu, đường mòn giữa rừng rậm, mái vòm ánh sáng, hai người tâm sự, vô số hình ảnh ngay tại hôm qua, như là ác mộng giày vò tâm hồn của hắn.
Bên trong bóng tối, chỉ có một mình Tô Dật tỉnh dậy, loại cô độc cùng tịch mịch này giày vò Tô Dật đến không thở nổi.
Tô Dật ra sức nện đầu của mình, Độc Cô Vũ Mặc rời đi khiến hắn lần thứ nhất cảm thấy hối hận, trước kia hắn tùy ý làm bậy, không gì không làm được.
Từ địa cầu xuyên không đến dị thế, hắn cho rằng mình có Hỗn Nguyên Chí Tôn Công, có thể muốn làm gì thì làm.
Đơn độc một mình, cho dù mạo hiểm khó khăn, Tô Dật cũng chưa từng e ngại, hắn vô cùng tin tưởng, mình giống như một vị anh hùng có thể xoay chuyển tình thế.
Lần này, thật sự mất đi người trong lòng, loại cảm giác đau đớn thấu tâm can này khiến Tô Dật hối hận, tại sao không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền