Chương 2477
Trong Yêu Hoàng cung lớn như thế, chỉ nghe thấy tiếng khóc nức nở của U Lạc, hoang vu thê thảm!
Tô Dật đứng bên cạnh, đầu lại nhói đau, hình ảnh trước mặt dần dần mơ hồ tiêu tan, Tô Dật nhìn U Lạc từ từ đứng dậy.
Thân thể gầy yếu lảo đảo bước đi, đi tới trước mặt hoàng cung, vẻ mặt vắng lặng, một lần nữa ngưng kết thủ ấn huyền ảo.
- Ầm!
Giống như kinh lôi, phía chân trời có một vết rách điện mãng màu tím vắt ngang bầu trời xuất hiện, lôi trụ to lớn điên cuồng đánh xuống!
- Yêu Hoàng, U Lạc đi theo ngài đây!
- Ầm!
Trước người Tô Dật một mảnh trống không, cảm giác sợ hãi khi chân không nổ tung trong nháy mắt phủ xuống, đây là tai nạn siêu cấp mà Tô Dật cũng cảm thấy đáng sợ!
- Xoẹt!
Chỉ nghe một tiếng nổ của chân không, mọi thứ đều biến thành hư vô.
Trong vầng sáng trắng xóa, U Lạc lao về phía trước, đi tìm Hỗn Độn Yêu Hoàng của nàng!
Hồi ức giống như màn tơ hiện lên trước mắt, lưu luyến vạn năm khiến trong lòng Tô Dật đau xót.
Thái Cổ đại kiếp hoàn toàn bộc phát trong bi thương của U Lạc, hết thảy đều bị hủy diệt.
Mang theo vết sẹo hồi ức, Tô Dật trở lại thực tế, chậm rãi mở hai mắt, mồ hôi đã đầm đìa!
- Vù vù!
Hắn thở hổn hển, Tô Dật giống như đã ngâm mình trong nước một ngày một đêm, cảm giác không thể hít thở khiến tinh thần Tô Dật có chút tan rã.
- Tô Dật, ngươi không sao chứ?
Lúc này Tô Dật đang được một bàn tay mềm mại nắm chặt, Tô Dật đưa mắt nhìn, chính là Vân Thiền Y đang ân cần nhìn mình.
- Ngươi nhớ tới cái gì sao?
Trong con mắt trong sáng của Vân Thiền Y tràn đầy lo lắng.
Tô Dật thở phào nhẹ nhõm, kể lại chuyện U Lạc cuối cùng phát động Thái Cổ đại kiếp cho nàng.
- Khó trách Hiên Viên Thiên Ca muốn sống lại, thì ra là mang theo hận ý với U Lạc và Yêu Hoàng!
Vân Thiền Y hít một hơi lãnh khí.
Tô Dật chậm rãi đứng dậy, từ từ vận chuyển Ngự Thiên Quyết, ngắm nhìn xung quanh, không khí của Yêu Hoàng điện vẫn trầm lặng như ban đầu.
Ngày hôm đó, U Lạc đã từ nơi này lao đi.
Nhìn chiếc ghế dựa thiên yêu, Tô Dật không tự chủ được tiến lên, chậm rãi ngồi xuống.
Học theo bộ dạng U Lạc, khẽ vuốt vuốt lên tay vịn, chiếc ghế thiên yêu trên vạn năm vẫn sáng ngời như được tẩy rửa, không có chút tro bụi.
Nhất thời, trong lòng Tô Dật cả kinh, lúc này, từ trong cơ thể Tô Dật một thanh âm nhàn nhạt bỗng truyền ra.
- Đi tìm nàng!
Bỗng dưng, mắt Tô Dật trợn tròn, mồ hôi lạnh chảy xuống, nhìn vẻ mặt Vân Thiền Y vẫn bình thản, Tô Dật biết chỉ có mình nghe được thanh âm này.
Chẳng lẽ mình nghe nhầm? Tô Dật đứng dậy, chợt nhìn ra xung quanh, yêu kỳ cũ rách cổ xưa vẫn đang phấp phới trên xà nhà, cung điện vẫn vắng lặng như trước.
- Sao vậy?
Vân Thiền Y hỏi.
Tô Dật lắc đầu, khẽ nói:
- Không có chuyện gì!
Cảm thấy buồn bực Tô Dật một lần nữa ngồi xuống, thanh âm kia lại vang lên trong đầu.
- Đi tìm nàng! Đi tìm U Lạc!
Thanh âm trầm thấp như mang theo từ tính một lần nữa vang lên bên tai, lỗ chân lông toàn thân Tô Dật nhanh chóng mở ra.
- Đi tìm nàng?
Đầu óc Tô Dật không ngừng hồi tưởng đến thanh âm vừa rồi.
Đó là Yêu Hoàng, Tô Dật chợt nhớ tới đó là thanh âm của Yêu Hoàng năm đó.
Tìm ai? Tô Dật một lần nữa đứng dậy, hoảng hốt nhìn bốn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền