ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thần Đế

Chương 57. Chương 57

Chương 57

Mặc dù người thần bí kia giam lỏng mình, nhưng chí ít không có tâm hại mình, những ngày này còn chỉ đạo mình.

- Không phải nói lão hủ không bỏ ra nổi công pháp Hoàng phẩm sao, ha ha.

Thanh âm tang thương cười lạnh, lộ ra rất ngạo khí, không cho tiểu tử kia mở mang tầm mắt, tiểu tử kia còn sẽ coi thường mình.

- Hắc hắc, là tiểu tử ánh mắt kém cỏi, xem thường tiền bối.

Tô Dật ngượng ngùng cười một tiếng, ánh mắt âm thầm chuyển động nói:

- Không biết tiền bối còn có vũ kỹ Hoàng phẩm nào không, nếu không Vương phẩm cũng được, dù sao ta cũng nhàm chán, có thể tu luyện một chút.

- Tuy Hoàng phẩm Vương phẩm chỉ là đồ vật bình thường, nhưng ngươi thật coi những đồ chơi này là cải trắng sao.

Thanh âm tang thương từ tốn nói.

- Được rồi, thấp chút cũng được, nếu có cao hơn Hoàng phẩm, ta cũng không để ý.

Tô Dật nhìn thâm cốc, nghiêm mặt nói.

- ...

Nghe Tô Dật nói, người thần bí có chút sửng sốt, sau đó mới từ tốn nói:

- Lão hủ cũng coi như sống không ít thời gian, gặp qua người cũng không ít, nhưng bàn về trình độ không biết xấu hổ, ngươi đủ để xếp ba vị trí đầu.

- Mặt lại không thể làm cơm ăn, cần để làm gì chứ?

Tô Dật ngại ngùng nói.

- Bây giờ ngươi xếp số một.

Thanh âm tang thương lộ ra rất bất đắc dĩ.

- Tiểu tử, ngươi là thật ngã xuống?

Sau đó thanh âm tang thương hỏi.

Tô Dật cười khổ, ở dưới thâm cốc này vài ngày, trừ tu luyện vẫn là tu luyện, ngược lại cũng có chút buồn bực, đối với người thần bí kia cũng nhiều một chút hảo cảm.

- Nói rất dài dòng.

Tô Dật ngồi xếp bằng, nói tình huống đại khái một lần, bất quá sự tình liên quan tới không gian thần bí lại không nói một chữ.

- Những cái được gọi là danh môn chính phái kia, bên ngoài vàng son, bên trong thối rữa, bản thân vốn là loại hạ lưu vô sỉ.

Nghe Tô Dật nói, thanh âm tang thương cũng có chút cảm thán hỏi:

- Ngươi bây giờ không chết, may mắn sống sót, vậy sau này định làm như thế nào?

- Ta từng phát thệ, nếu Tô Dật ta không chết, tất có một ngày đạp vào Thánh Sơn, ngàn đao bầm thây Vương Toàn Đức kia!

Tô Dật trầm giọng nói, trong ánh mắt có hàn quang lấp lóe.

- Ha ha ha ha, tốt, có chí khí, ta thích.

Thanh âm tang thương cười to, lộ ra rất thoải mái, lại nói:

- Có điều tiểu tử, không phải ta đả kích ngươi, chí khí quy chí khí, nhưng lấy tu vi của ngươi, sau lưng lại không có chỗ dựa gì, muốn đạp Thánh Sơn, không thể nghi ngờ là kiến càng lay cây.

- 30 năm hà đông, 30 năm hà tây, nam nhi thiết huyết há cho khinh thường, nếu Thánh Sơn dám ngăn ta, san bằng là được, nếu Thánh Sơn dám cản ta, huyết tẩy là được!

Tô Dật lạnh lùng nói, trong hai mắt chẳng biết lúc nào lặng yên xuất hiện vẻ đỏ thẫm.

Từng chữ nói ra, tự dưng để thâm cốc thổi qua gió lớn, hơi lạnh tràn ngập.

- Ngao ô...

Miệng sơn cốc, Đại Hổ, Kim Sắc Đại Mãng, Tiểu Điêu… giống như cảm giác được cái gì, đi qua đi lại, trầm thấp gào thét, song đồng lấp lóe hung quang, tựa hồ đang phụ họa Tô Dật.

- Tốt, tốt, tốt, đủ cuồng vọng, đủ bá khí.

Trầm mặc một cái chớp mắt, thanh âm tang thương cười to, quanh quẩn thâm cốc, chấn động trời xanh.

- Tốt cái gì tốt, nếu như ta ở chỗ này của ngươi mấy chục năm, sợ là cái gì cũng không kịp.

Tô Dật thăm thẳm nói.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip