Chương 664 : Tâm hồn tầm thường
Bến số 27, đã từng là một nhà hiệu buôn có quy mô lớn nhất Ma Đô, danh dưng ‘vua hiệu buôn’.
Bây giờ, cao ốc được cải tạo thành tòa nhà Roosevelt.
Lầu một bên bến là nhà hàng lộ thiên.
Lầu hai là hầm rượu to nhất Ma Đô.
Lầu ba là câu lạc bộ tư nhân, có đủ loại phục vụ riêng.
…
Trong nhà hàng tây trên lầu 8.
Triệu Giai Duyệt và Tô Hiểu Nhu ngồi một bàn gần cửa sổ, nhìn phong cảnh cực đẹp ở bên ngoài cửa sổ, nhỏ giọng trò chuyện.
“Vị bạn học cũ kia đến đâu rồi?”
Triệu Giai Duyệt nhìn điện thoại một chút, bình tĩnh nói: “Nói là sắp đến rồi, chắc là vừa ra khỏi tàu điện ngầm.”
Tô Hiểu Nhu nháy mắt mấy cái, cười nói: “Nói đến mới nhớ, chắc cậu đã thay đổi rất nhiều so với cấp 3 nhỉ? Người bạn cũ này tuyệt đối sẽ không nhận ra cậu.”
Triệu Giai Duyệt nhìn hình ảnh phản chiếu trong cửa sổ thủy tinh, giữa hàng lông mày hiện lên sự tự tin và chờ mong.
Hồi cấp ba, nàng nặng tận 75kg, là một cô nàng béo ú.
Cộng thêm khi đó chỉ biết học tập, không để ý đến hình tượng, cho nên rất không đáng chú ý.
Sau khi trải qua đại học, tiếp xúc với thế giới rộng lớn hơn, cũng có nhận biết rõ ràng hơn về tương lai của mình.
Nàng bắt đầu giảm cân, cố gắng học tập tri thức làm đẹp.
Đến năm 2, nàng chỉ còn 55kg, bề ngoài cũng trở nên xuất chúng hơn.
Cộng thêm làn da đẹp, cũng được xưng là một mỹ nữ.
Điều này cũng làm cho ánh mắt và lòng dạ của nàng cao hơn không ít.
Bây giờ lại còn ở lại Ma Đô, kiếm được một công việc có thể diện.
Lần này gặp lại bạn cũ, chưa chắc đã không có ý ‘áo gấm về quê’, cũng muốn nhìn dáng vẻ khiếp sợ của hắn.
Nghĩ tới đây, Triệu Giai Duyệt nhếch miệng cười: “Có lẽ vậy, dù sao đã hơn 4 năm không gặp rồi.”
“Vậy ấn tượng lớn nhất của cậu với người bạn học này là gì? Cậu ta là loại người gì?” Tô Hiểu Nhu tò mò hỏi.
“Tên đó, tổng hợp mà nói, chắc là thường thường không có gì lạ. Các phương diện đều không đủ xuất chúng, thật ra loại người này rất nhiều. Thứ đáng ấn tượng nhất, chính là được Liễu Bảo Nguyệt ưu ái, đây cũng là thành tựu lớn nhất của tên đó. Thời cấp 3, mọi người đều rất ngây thơ, tình cảm cũng rất đơn giản.”
Tiếp theo, nàng tựa như nhớ lại chính bản thân mình, béo ú, mặc đồng phục xanh trắng.
Nhịn không được mà cảm khái: “Thì ra cấp 3 đã qua lâu như vậy rồi, bây giờ thỉnh thoảng vẫn nhớ lại lúc thi đại học.”
“Cấp 3 đúng thật là khó quên.” Tô Hiểu Nhu nhấp một ngụm champagne, trong mắt hiện vẻ trầm tư.
Nàng cũng nghĩ đến thời cấp 3 của mình.
Rất khổ, rất mệt, rất ngây thơ.
Nam sinh thầm mến đã xuất ngoại, chị em tốt thì rải rác năm sông bốn biển.
Đại học không nhẹ nhàng như tưởng tượng, ngành tài chính rất bận rộn, đủ loại nhiệm vụ phức tạp.
Sau khi tốt nghiệp lại tìm một công ty nhỏ, làm công việc mệt mỏi nhất.
Giấc mơ ngày xưa đã bị hiện thực bóp nát.
Nàng hoài niệm không chỉ là thời gian đó, còn cả giấc mơ trong lòng mình, cả thời kỳ thiếu nữ của mình.
“Xuân phong nhược hữu liên hoa ý, khả phủ hứa ngã tái thiếu niên.” Tô Hiểu Nhu chợt phun ra một câu thơ.
Triệu Giai Duyệt lắc đầu cười khẽ, nhìn một thân âu phục tinh xảo và đồ trang sức cao cấp của mình.
Cười nói: “Mình khác với cậu, mình không muốn trở về, mình vĩnh viễn yêu thích tương
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền