ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thần Hào: Ta Thừa Kế Tài Sản Trong Game

Chương 677. Là mình không xứng

Chương 677 : Là mình không xứng

Quán cà phê Nhất Xích Hoa Viên.

Trên một chiếc bàn gần cửa sổ hình tròn.

“Cảm ơn Nhiễm Nhiễm.” Tạ Vũ Đồng thành khẩn nói.

Đối diện nàng là Mạnh Nhiễm mặc áo sơ mi, váy đuôi cá, lắc đầu cười khẽ: “Hơn nữa năm không gặp, vậy mà cậu lại khách khí với mình?”

Tạ Vũ Đồng để ly cà phê xuống: “Lần này có thể tìm được văn phòng phù hợp, vẫn là nhờ cậu giới thiệu.”

“Chúng ta là bạn bè nhiều năm rồi, đừng nói mấy lời này. Lúc vừa tốt nghiệp, chúng ta ngủ chung giường, ăn chung cơm, cổ vũ và trợ giúp lẫn nhau ở Ma Đô, đến giờ mình vẫn chưa quên phần tình cảm này, cả đời đều không quên.”

“Mình cũng không quên.” Tạ Vũ Đồng nhếch miệng cười khẽ.

Mạnh Nhiễm ánh mắt nhu hòa: “Nhất định phải thừa nhận, mình đã xem thường cậu. Năm đó cậu khăng khăng muốn rời khỏi Ma Đô, trở về Yến Thành lập nghiệp, mình còn khuyên cậu rất lâu, thậm chí còn cãi nhau.Bây giờ nghĩ lại, là mình quá tự cho là đúng. phó tổng văn hóa Đường Trình, vốn đăng ký 100 triệu, lương hơn triệu một năm, phú bà chục triệu. Hiện giờ lại muốn xây dựng phân công ty ở Ma Đô, đồng thời mở 8 chi nhánh. Nhìn thấy cậu phát triển tốt như vậy, mình cũng vui vẻ.”

“Mình… đại khái là may mắn thôi, gặp được quý nhân, thu mua công ty nhỏ của mình, bằng không chưa chắc đã bằng cậu.”

“Bảo bối, vẫn muốn hỏi cậu một câu, vị ông chủ kia thua mua công ty cậu, lẽ nào là nhìn trúng cậu? Nói thật đi, hai người đã phát sinh gì rồi?” Mạnh Nhiễm nháy mắt với nàng, mặt đầy chế nhạo.

“Đừng nói mò.” Sắc mặt Tạ Vũ Đồng hơi đỏ.

Hai người uống cà phê, trò chuyện quá khứ, đều thấy hơi thổn thức.

Tạ Vũ Đồng nhìn bạn thân, trong mắt lóe lên tia hồi ức.

Đã từng, nàng và Mạnh Nhiễm cùng nhau lăn lộn ở Ma Đô.

Lúc trẻ, các nàng từng trầm mê trong tòa thành phố lớn ồn ào náo nhiệt này.

Uống cà phê, xách Chanel, ăn đồ Pháp, đi dạo phố…

Có thời gian rảnh liền dạo bước khắp phố phường, không sợ ánh mắt người bên cạnh, duy trì thái độ thoải mái với cuộc sống.

Cho rằng mình có thể mãi mãi trẻ tuổi ở Ma Đô.

Mãi đến khi làm việc nhiều năm, không nhìn thấy hi vọng lưu lại Ma Đô.

Cộng thêm bị lãnh đạo quấy rối, để nàng có tâm tư quay về Yến Thành lập nghiệp.

Nàng thuận theo ánh nắng, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lá ngô đồng màu vàng kim bồng bềnh trong gió.

Ánh mắt nàng đi theo lá ngô đồng, rơi xuống bên dưới.

Nhìn thấy một đôi tình nhân đang chụp ảnh.

Ngay sau đó, con ngươi nàng chợt co lại.

Là Đường Tụng!

“Thân ái, nếm thử đi, cái này không ngọt, mùi bưởi rất thơm.” Mạnh Nhiễm múc một miếng bánh gato, đưa đến bên môi nàng.

Tạ Vũ Đồng vô thức hé miệng, nhấm nuốt mấy lần, lại không thấy bất kỳ hương vị nào.

Ánh mắt vẫn nhìn về cặp tình nhân bên ngoài cửa sổ.

Bóng dáng cao lớn tuấn dật kia đang cầm điện thoại chụp ảnh.

Đối diện hắn, là một cô gái rất có khí chất.

Cho dù không nhìn thấy dung mạo, cũng biết đó là một cô gái cực đẹp.

Trên người có một loại hấp dẫn khiến người không thể rời mắt.

Họ mặc đồ tình nhân, tràn đầy sức sống thanh xuân dưới ánh nắng.

Trên người có một loại khí chất tương tự, sâu sắc mà ôn hòa, không lộ tài năng, ẩn dật.

Bọn họ rất xứng đôi, cực kỳ xứng.

So với cô gái kia, mình hoặc là Hiểu Manh, đều kém rất nhiều.

“Ba!” Mạnh Nhiễm vỗ tay một cái, cười nói: “Bảo bối, nhìn gì

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip