Chương 104: Con Trai Ruột
Cửu Hoang nói xong, đầu Diệp Thừa Tích quay cuồng hồi lâu mới ý thức được hắn đang nói chuyện gì.Cảm xúc chuyển từ phấn khích sang hoang mang, lên xuống phập phồng.Ánh mắt Cửu Hoang vô cùng chân thành tha thiết:
"Ông cân nhắc một chút xem?"
Diệp Thừa Tích nhìn bộ dạng nghiêm túc của hắn:
"Nếu ngươi thật là con trai ta, nghe ngươi nói lời này, ta dù không muốn thanh lý môn hộ cũng sẽ xuất một chưởng cho ngươi chết tâm."
Cửu Hoang nhìn lại đầy nguy hiểm:
"Ông tự cao quá rồi, một chưởng của ông không đánh ta chết được đâu, ít nhất cũng phải năm mươi chưởng, nhưng ta nào phải tên ngốc đứng im cho ông đánh."
Rồi tỏ vẻ khó hiểu,
"Ông là kiếm tu, phải lấy kiếm chém chết ta mới đúng, xuất chưởng ra làm chi?"
Cái quỷ gì? Hắn nghiêm túc sao?Diệp Thừa Tích ổn định cảm xúc:
"Bây giờ nói mấy chuyện này vô nghĩa, nào, ngươi rút một sợi chân khí từ đan điền, so sánh với ta cái đã."
"Được." Cửu Hoang biết đây chính là nhận thân, hắn dồn khí đan điền, có một luồng linh khí màu lục sẫm quấn quanh ngón trỏ tựa như sợi tơ.Qua khe hở giữa các chấn song, Cửu Hoang vươn ngón tay về phía Diệp Thừa Tích.Ông đưa tay ra, ngón trỏ cũng có một tia linh khí quấn quanh, nhưng nó có màu vàng kim rực rỡ.Đầu ngón tay chạm nhau, hai sợi kinh khí quấn quanh đầu ngón tay tựa như hai con rắn nhỏ, đụng vào nhau, kiểm tra lẫn nhau.Chân khí Cửu Hoang kịch độc và đằng đằng sát khí, đột nhiên lao về phía bên kia.Chân khí Diệp Thừa Tích lui về phía sau nhưng tu vi của ông cao hơn Cửu Hoang rất nhiều, nhanh chóng phản công lại.Ước chừng trong một khắc, hai luồng chân khí giằng co qua lại không phân cao thấp, hoàn toàn không có dấu hiệu tương hợp.Diệp Thừa Tích khó nén nỗi thất vọng, thu hồi ngón tay cùng chân khí, đôi mắt hẹp dài hơi nhíu lại, lạnh lùng liếc Cửu Hoang một cái, không nói một lời, chắp tay sau lưng rời khỏi nhà giam.Có lẽ ông điên rồi mới quan tâm đến mấy lời quàng xiên của tên tà tu đầu óc không bình thường này.- -- --- Khúc Duyệt vẫn luôn lắng nghe động tĩnh của Diệp Thừa Tích, nhận ra bước chân của ông nên đuổi theo ông đến bên ngoài nhà lao.Nàng lo lắng sốt ruột chờ bên ngoài, lúc Diệp Thừa Tích đi ra, trông ông rất cô đơn, giữa mày lộ rõ vẻ thất vọng.Là thất vọng vì con trai bị dưỡng thành tà tu?Chỉ thất vọng mà không phẫn nộ? Khúc Duyệt bối rối không rõ.
"Khúc cô nương."
Diệp Thừa Tích vừa ra khỏi cửa đá nhà giam, liền bắt được khí tức của Khúc Duyệt đang trốn.Nàng bước ra khỏi hòn núi giả:
"Diệp tiền bối!"
Diệp Thừa Tích hỏi:
"Hoang Sơn quân chẳng qua chỉ là một phạm nhân của quý giới, cô nương có phải đã chú ý quá mức rồi không?"
Khúc Duyệt vẻ mặt xấu hổ:
"Ngài có điều không biết, sở dĩ mười năm trước Hoang Sơn quân bị bắt, là vì vãn bối làm mật thám hai năm bên cạnh hắn..."
Diệp Thừa Tích hiểu ra.Khúc Duyệt thỉnh cầu:
"Vãn bối có thể vào gặp hắn không?"
"Có thể." Diệp Thừa Tích gật đầu đồng ý, khẽ thở dài rồi nâng bước rời đi.Lòng nặng trĩu, bước chân cực chậm.Khúc Duyệt nhìn theo bóng ông, nhíu mày nghi hoặc, xoay người tiến vào nhà giam.Bên trong có gió thổi, so với Thiên La Tháp thật tốt hơn rất nhiều.Cửu Hoang vừa thấy Khúc Duyệt đến liền ngơ ngẩn nói:
"Lục Nương, ông ấy không phải cha ta."
"Làm sao?"
"Linh khí của ta và ông ấy không tương hợp..."
Sau khi nghe Cửu Hoang kể lại, Khúc Duyệt không dò ra manh mối nào, nếu hai người họ không phải cha
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền