ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thần Khúc

Chương 134. 136: Hội Luận Đạo

Chương 136: 136: Hội Luận Đạo

"Cái Thế huynh! Cái Thế huynh!"

Tân Lộ muốn đuổi theo nhưng vừa vượt qua bia đá liền bị kết giới chặn lại, nhìn bóng dáng cao lớn thẳng tắp của Cửu Hoang dần biến mất trong sương mù.Mà Khúc Duyệt được Cửu Hoang bế ngang, quay đầu, tựa cằm lên vai hắn, từ xa nhìn về Tân Lộ, khóe miệng cong lên thành một nét...!gian trá.Tân Lộ cuối cùng hiểu ra nàng vẫn luôn tạo cơ hội cho hắn châm chọc, là cố ý đưa hắn vào tròng!"Ngươi..." Tân Lộ bực bội nghiến răng, hắn vừa nổi giận, những gì Thiên Nộ mới tích góp được không ngừng giảm xuống.Hắn lập tức hít sâu, điều chỉnh tâm thái, muốn lớn tiếng hô lên với Khúc Duyệt: Ngươi có nhược điểm trên tay ta đó có biết không hả, ngươi nào phải họ Nhạc, ngươi họ Khúc! Nhưng hắn ráng nhịn xuống, không vì hảo tâm, mà vì sợ tiếp tục đắc tội với Khúc Duyệt, sau này thực sự có khả năng chết trong tay nàng.- -- ---

"Nhạc cô nương, có cần ta quan tâm một chút không?"

Đạo đồng đang ám chỉ sự an toàn của Tân Lộ.

"Tiền bối không cần nhọc lòng vì hắn."

Khúc Duyệt quay đầu, nhìn bóng dáng đạo đồng đang dẫn đường phía trước, tuy là hình hài trẻ nhỏ nhưng tu vi ít nhất cấp tám, gọi bằng tiền bối không sai, nàng nói tiếp,

"Hắn không chết được đâu."

Cửu Hoang gật gật đầu:

"Ngoài đó tuy có ba mươi người nhưng chỉ hai là kiếm tu, Tân Lộ thân kinh bách chiến, chạy trốn không khó."

Khúc Duyệt:

"Huống chi không phải ai cũng sẽ ra tay với hắn."

Bản thân Tân Lộ hẳn cũng có tự tin thoát được, bằng không chắc chắn đã vạch trần họ Khúc của nàng, che dấu không nói, đương nhiên vì giữ gìn để ngày sau còn gặp lại.Dù bực hắn, Khúc Duyệt cũng chẳng muốn bày mưu lấy mạng hắn, chỉ muốn cho hắn một bài học "không tìm đường chết sẽ không chết" mà thôi.Đạo đồng không nói tiếp, dẫn bọn họ qua cầu, bước lên Điểm Tinh Nhai.Sương mù tan đi, một vùng đào nguyên tiên cảnh đập vào mắt, mây lành bao quanh, núi treo thác nước, hoa thơm cỏ lạ.Cửu Hoang: "Hừ." Khúc Duyệt hỏi: "Sao vậy?" Đặt Khúc Duyệt xuống đất xong, Cửu Hoang chỉ lên trời:

"Trên đó như một bức họa rộng vài chục trượng, vẽ ngọn tuyết sơn Bạc Câu này, từng gốc cây ngọn cỏ đều rõ ràng, có thể nhìn thấy Tân Lộ đánh bứt ra khỏi vòng vây, đang chạy thoát thân..."

Khúc Duyệt ngẩng đầu, nhưng không nhìn thấy gì vì pháp lực bị phong ấn:

"Có chúng ta không?"

Cửu Hoang lắc đầu:

"Điểm Tinh Nhai không có trong tranh, bị mây che phủ mất."

Khúc Duyệt đã hiểu:

"Thảo nào ngọn núi này không hài hòa với xung quanh, do Ôn tiền bối vẽ ra cả."

Một khi bước vào phạm vi của ngọn núi tức đã bước vào thế giới trong tranh của Ôn tiền bối.Bức họa trên vách núi vừa rồi Khúc Duyệt và Cửu Hoang bước vào chính là tranh trong tranh.Xem ra vị Ôn tiền bối này là dùng hoạ nhập Đạo, bản lĩnh như vậy, có thể đã là đại lão cảnh giới Hợp Đạo rồi. "Sư phụ." Đạo đồng dừng trước một cây đại thụ cao lớn, hành lễ.Một ông lão tóc bạc da mồi ngồi dưới gốc cây, chòm râu trắng rất dài, tóc búi trên đỉnh đầu dùng một chiếc bút lông giắt ngang, chòm râu buộc lại bằng nút ngọc, trên mũi đeo đồ vật nom giống mắt kính, tròng kính làm bằng ngọc.

"Ôn tiền bối!"

Khúc Duyệt thấy diện mạo ông được chăm chút cẩn thận, nàng cung kính hành lễ, không dám lơ là.Ôn Tử Ngọ nhìn nàng, giọng điệu nhàn nhạt:

"Nhất Niệm cho ngươi phật châu, xem ra tuổi ngươi không lớn nhưng lai lịch bất phàm, phiền toái không nhỏ."

Đạo đồng dẫn đường xong liền rời

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip