Chương 141: C141: Dựa cái nào
Tống Viễn Linh dường như nghe thấy một tiếng "ầm", không biết có phải tiếng phổi nổ tung hay không, nhưng từ trong kẽ răng ép ra âm thanh:
"Đây không phải vấn đề dám hay không dám, mà là vì sao bổn tọa phải làm thứ chuyện vớ vẩn này?"
Trên đường đến đây, Cửu Hoang đã được Khúc Duyệt phổ biến quy tắc của hội luận đạo, hỏi:
"Luận đạo hội không phải là tìm mọi cách chứng minh mình đúng người khác sai hay sao? Ta không phục ông, chứng minh những gì ông vừa nói đi, như thế nào là chuyện vớ vẩn?"
Tống Viễn Linh trợn đến trắng mắt: "Ngươi..."Cửu Hoang không kiên nhẫn:
"Không dám tụt quần chứng minh thì đừng mạnh miệng, ta rất không thích tranh cãi với mấy kẻ ba hoa."
Hơi thở ngắt quãng không chừng, đầu Tống Viễn Linh như hồ nhão, nắm tay siết chặt kêu răng rắc, môi mấp máy một lúc lâu nhưng trừ chữ "ngươi" thì không phát ra được chữ thứ hai. Note: Đây thực ra là nội dung của chương 140 - ĐỀ THỨ HAI. Một thời gian sau ngày up (khoảng 1 - 2 tuần) mình sẽ chỉnh lại nội dung cho đúng với thứ thự. Xin lỗi các bạn đọc trên wattpad vì sự bất tiện này, nhưng mình phải làm vậy vì truyện sau khi up trên wattpad là tự động bị load trên các web và app . Bạn có thể vào web chính của mình để đọc bản truyện được cập nhật mới, hoàn chỉnh nhất. Ta phải trả lời thế nào? Tại sao ta không thể trả lời được?Rõ ràng tên tà tu này đang ngụy biện! Cớ sao ta lại gục ngã trước ngụy biện của hắn chứ? Đài luận đạo lâm vào tĩnh mịch, bên trong các khoang cũng lặng yên. Chợt một tiếng cười ngắn ngủi vang lên rồi tức tốc hoảng loạn nén xuống.
"Xin lỗi, tà tu này rõ ràng cưỡng từ đoạt lý, ta không nên cười nhưng nhất thời không nhịn xuống được."
"Cưỡng từ đoạt lý cái gì, rõ ràng là làm loạn... Phụt!..."
Dần dần tiếng này tiếp tiếng kia, một trận cười nổ vang. ...
"Ai, biểu ca, cô nương khiến huynh nhất kiến chung tình đã có bạn lữ rồi."
Nam nhân cười khẽ không nói gì.
"Nhưng không sao, tên tà tu đó trừ dung mạo có thể so với huynh, những thứ khác chẳng thể bằng. Nếu huynh xuống tham gia luận đạo, tuyệt đối sẽ không thua hắn, hắn chỉ đánh tráo khái niệm mà thôi, không lừa huynh được. "
Chớ có tự cho mình rất cao rồi xem thường bất luận kẻ nào.
" - -- ---Lúc này tại Điểm Tình Nhai, Ôn Tử Ngọ quan khán hội luận đạo qua một bức tranh đang đấm ngực, đưa trái tim vì hưng phấn sắp nhảy ra khỏi lồ ng ngực quay trở về.Dáng vẻ Tống Viễn Linh trợn trắng mắt khiến Ôn Tử Ngọ cười không khép được miệng, thầm nghĩ nha đầu này quả nhiên có mắt nhìn anh hùng, Cửu Hoang nhìn giống đầu gỗ nhưng chắc đầu gỗ dạng tổ ong nhỉ? Trời biết Ôn Tử Ngọ mỗi lần luận đạo bị ba lão đáng ghét này chọc giận thành bộ dạng gì. Môn phái của bốn người họ đã thân thiết với nhau từ thời thượng cổ, luận đạo hội này được lão tổ lưu truyền tới nay, Ôn Tử Ngọ ông đại diện cho sư môn của mình không thể không tham gia, quả thực đã khiến ông mỗi trăm năm lại gặp một lần ác mộng.Ai da, sao tịch yêu kia vẫn còn chưa tới? Ôn Tử Ngọ vốn không ôm hi vọng sẽ thắng, lúc này gấp không chờ nổi, bắt quyết gọi cho người đồ đệ đang đi đón Huyễn Ba: "
Sao rồi? Tới đâu rồi? Luận đạo hội đã bắt đầu bao lâu rồi người có biết không?"
"Tới rồi! Tới rồi ạ! Đã nhìn thấy thuyền lâu rồi sư phụ, người đừng gấp gáp!"
- -- ---Theo lệ thường
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền