Chương 162: C162: Chương 162
Đương lúc Khúc Duyệt cảm thấy xấu hổ, chợt cảm giác người gỗ trong tay mình dường như yên lặng bất động. Nàng lắc lắc, nhìn hai mắt vô thần của nó:
"Đã quay về rồi sao?"
Tuyết Lí Hồng nói với giọng hiển nhiên:
"Diệp Thừa Tích ở ngay bên cạnh nó, thấy nó đột nhiên mất hồn không rõ nguyên nhân, sao có thể ngồi yên được."
Nhớ ra hai cha con họ đang đi kéo khoáng thạch, Khúc Duyệt cẩn thận đặt người gỗ lên mặt bàn, sợ có điều tổn thương. Thầm nghĩ sau này không thể tùy tiện lấy người gỗ ra, may mắn lần này hắn ở cạnh Diệp Thừa Tích, vạn nhất gặp kẻ xấu sẽ thế nào? Tuyết Lí Hồng lại ném nó cho nàng:
"Ngại gì chứ, thử lại đi, lần đầu tiên ta được chứng kiến đấy."
Bị bức ép cầm lấy người gỗ, Khúc Duyệt gượng gạo hồi lâu không phản ứng. Tuyết Lí Hồng thúc giục:
"Mau nghĩ đi!"
Khúc Duyệt xấu hổ:
"Tiền bối ở đây..."
Tuyết Lí Hồng:
"Coi như ta không tồn tại đi."
Khúc Duyệt:... - -- --- Cửu Hoang đột nhiên tỉnh táo lại, đập vào mắt là gương mặt đầy lo lắng của Diệp Thừa Tích. Diệp Thừa Tích đưa lưng về phía khu mỏ, huơ huơ tay trước mặt hắn:
"Con trai, con bị làm sao?"
Cửu Hoang cau mày:
"Ta đang nói chuyện với Lục Nương mà bị cha đánh thức."
Trời mới biết trong lòng hắn vui biết chừng nào, Lục Nương vậy mà nhớ nhung hắn. Bây giờ chỉ cần nàng nhớ đến hắn, hắn liền có thể di hồn vào tượng gỗ ở cùng nàng. Diệp Thừa Tích đã quen với bộ dạng ngốc xuẩn này của hắn:
"Vậy cũng không nên đứng đây mà ngủ, chỗ này không yên ổn, xích núi lại xong, trên đường về con thoải mái ngủ."
"Ta không nằm mơ, nếu ta lại di hồn, cha đừng có gọi ta đấy."
Cửu Hoang vốn dĩ hơi bực Diệp Thừa Tích kéo hắn từ bên người Lục Nương trở về, nhưng nhớ tới cây Ngưng Hương năm trăm năm kia... Cửu Hoang rút dây xích núi, cúi đầu như suy tư, khi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Diệp Thừa Tích thêm vài phần thân thiết:
"Cha, sau khi ta sinh ra, cha chưa từng gặp ta, vì sao luôn tưởng nhớ ta vậy?"
"Con ở trong bụng mẹ con tận sáu năm, sao ta chưa từng gặp chứ?"
Diệp Thừa Tích cười, phát hiện sự lãnh đạm giữa mày hắn ngày thường đã được thay thế bằng ôn nhu thì kinh ngạc,
"Thêm nữa, con là máu mủ ruột thịt của ta, ta không nhớ con thì có thể nhớ ai."
Cửu Hoang tiếp lời:
"Có thể nhớ người yêu đã chết của cha."
Diệp Thừa Tích sửng sốt, chợt trầm mặc:
"Đó đã là chuyện quá khứ rồi..."
Cửu Hoang nói:
"Đây chính là điểm ta không thích ở cha, người yêu chết rồi thì thành chuyện quá khứ..."
Diệp Thừa Tích lại trầm mặc tiếp, không biết giải thích thế nào, lại thấy đôi mắt Cửu Hoang lần nữa mất đi tiêu cự. - -- --- Lúc trong phòng Khúc Duyệt nhộn nhạo nói chuyện, phòng Giang Thiện Duy bên cạnh lại cực kỳ an tĩnh. Giang Thiện Duy nằm trên giường ngủ say, nhưng thứ cậu gối đầu không phải gối bình thường mà là hộp ngọc đựng Quả Hợp Đạo Ác. Theo lời Khúc Duyệt dặn dò, cậu phải dùng giấc mơ để kiểm tra quả này có nguy hiểm nào không rồi mới để Chi Kỳ dung hợp. Chi Kỳ ngồi trên đài đả tọa đối diện giường ngủ để canh chừng Giang Thiện Duy, tránh phát sinh chuyện ngoài ý muốn. Giang Thiện Duy hít thở đều, thoạt nhìn ngủ rất an ổn, hẳn chưa đi vào không gian của giấc mơ. Đột nhiên, hô hấp của cậu gấp gáp. Chi Kỳ hít sâu một hơi, nhìn cậu chằm chằm. Một khắc sau lại thấy khóe miệng cậu ta nhếch lên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền